THPT ĐỒNG XOÀI (214)
Nguyễn Quang Bích (1832–1890), còn được biết đến với tên Ngô Quang Bích, là quan triều Nguyễn, nhà thơ và thủ lĩnh tiêu biểu của phong trào Cần Vương ở vùng Tây Bắc Việt Nam. Ông được ghi nhớ vì kết hợp vai trò của một nhà nho, nhà quản lý và nhà lãnh đạo kháng chiến trong giai đoạn thực dân Pháp mở rộng xâm lược Bắc Kỳ.
Sự nghiệp và kháng chiếnSau khi đỗ Đình nguyên Hoàng giáp năm 1869, Nguyễn Quang Bích đảm nhiệm nhiều chức vụ như Tri phủ, Án sát và Tuần phủ Hưng Hóa. Khi quân Pháp đánh chiếm Bắc Kỳ, ông tổ chức phòng thủ Thành Hưng Hóa; sau khi thành thất thủ năm 1884, ông tiếp tục xây dựng căn cứ kháng chiến ở vùng rừng núi Tây Bắc thay vì đầu hàng. Hưởng ứng Chiếu Cần Vương, vua Hàm Nghi giao ông giữ chức Thượng thư Bộ Lễ kiêm Hiệp thống Bắc Kỳ quân vụ đại thần để chỉ huy phong trào kháng chiến tại khu vực này. Văn học và di sảnBên cạnh hoạt động quân sự, Nguyễn Quang Bích còn là một nhà thơ yêu nước. Tác phẩm nổi bật của ông là Ngư Phong thi tập, phản ánh cuộc sống chiến đấu, tình cảm với nhân dân vùng Tây Bắc và tinh thần giữ gìn độc lập dân tộc. Trong nhiều nghiên cứu hiện đại, ông được xem là hình mẫu của lớp trí thức Nho học chuyển từ tư tưởng trung quân sang ý thức bảo vệ chủ quyền dân tộc trong bối cảnh cuối thế kỷ XIX. Ảnh hưởng lịch sửNguyễn Quang Bích qua đời năm 1890 tại căn cứ Tôn Sơn khi phong trào kháng chiến vẫn đang tiếp diễn. Dù sự mất mát của ông làm suy yếu lực lượng Cần Vương ở Tây Bắc, nhiều nghĩa quân vẫn tiếp tục chiến đấu trong những năm sau. Ngày nay, tên ông được đặt cho nhiều tuyến đường, đền thờ và di tích lịch sử; các công trình nghiên cứu mới tiếp tục khẳng định vai trò của ông như một danh nhân, nhà quân sự và nhà văn hóa tiêu biểu của Việt Nam cuối thế kỷ XIX.



