THPT NGUYỄN DU (119)
Tôn Đức Thắng (1888–1980), thường được gọi thân mật là Bác Tôn, là nhà cách mạng và chính khách Việt Nam từng giữ cương vị Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa và sau đó là Chủ tịch nước đầu tiên của nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam thống nhất. Ông là một trong những gương mặt tiêu biểu của phong trào công nhân và cách mạng Việt Nam thế kỷ XX, gắn liền với quá trình đấu tranh giành độc lập và thống nhất đất nước.
Hoạt động cách mạngSinh ngày 20 tháng 8 năm 1888 tại Cù lao Ông Hổ (nay thuộc tỉnh An Giang), Tôn Đức Thắng sớm tham gia phong trào công nhân ở Sài Gòn và được ghi nhận là một trong những người có vai trò quan trọng trong việc tổ chức các hoạt động của giới lao động. Ông tham gia các cuộc đấu tranh của công nhân Ba Son, gia nhập các tổ chức cách mạng tiền thân của Đảng Cộng sản Việt Nam và bị chính quyền thực dân Pháp bắt giam, lưu đày tại Côn Đảo trong khoảng 15 năm trước khi được trả tự do năm 1945. Vai trò lãnh đạo đất nướcSau Cách mạng Tháng Tám, ông đảm nhiệm nhiều chức vụ quan trọng trong Đảng, Quốc hội và Mặt trận. Từ năm 1960 đến 1969, ông là Phó Chủ tịch nước dưới thời Hồ Chí Minh. Sau khi Hồ Chí Minh qua đời, Tôn Đức Thắng trở thành Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa và tiếp tục giữ cương vị nguyên thủ quốc gia của Việt Nam thống nhất từ năm 1976 đến khi qua đời năm 1980. Di sản và ý nghĩa lịch sửTrong ký ức lịch sử Việt Nam, Tôn Đức Thắng thường được nhắc đến như biểu tượng của tinh thần đoàn kết dân tộc, sự gắn bó với giai cấp công nhân và lối sống giản dị, khiêm tốn. Nhiều công trình, tuyến đường và cơ sở giáo dục mang tên ông, nổi bật là Tôn Đức Thắng University. Cuộc đời hoạt động gần 70 năm của ông được xem là một phần quan trọng của lịch sử cách mạng Việt Nam thế kỷ XX. Góc nhìn lịch sửMột số chi tiết về giai đoạn đầu hoạt động của Tôn Đức Thắng, đặc biệt là câu chuyện liên quan đến sự kiện binh biến của hải quân Pháp ở Biển Đen năm 1919, đã được các nhà nghiên cứu lịch sử thảo luận và đánh giá khác nhau. Tuy vậy, vai trò của ông trong phong trào công nhân Việt Nam, thời gian bị giam cầm tại Côn Đảo và các chức vụ lãnh đạo cấp cao sau năm 1945 là những điểm được ghi nhận rộng rãi trong các tài liệu lịch sử.



