THPT NGUYỄN DU (133)
Nguyễn Thị Minh Khai (tên khai sinh thường được ghi là Nguyễn Thị Vịnh) là một nhà cách mạng Việt Nam, hoạt động nổi bật trong những năm 1930 và là một trong những nữ lãnh đạo tiêu biểu của phong trào cách mạng thời kỳ thuộc địa. Bà được biết đến với vai trò lãnh đạo tại Nam Kỳ, hoạt động quốc tế và sự hy sinh khi mới 31 tuổi, trở thành một nhân vật có vị trí quan trọng trong lịch sử cách mạng Việt Nam.
Những dấu mốc nổi bật
Bà sinh tại Vinh, Nghệ An vào năm 1910; một số tài liệu ghi ngày sinh là 30/9/1910, trong khi một số tài liệu khác ghi 1/11/1910, phản ánh sự khác biệt giữa các nguồn lịch sử. Bà tham gia phong trào yêu nước từ khi còn rất trẻ, gia nhập tổ chức Tân Việt, sau đó trở thành đảng viên của Đảng Cộng sản Đông Dương năm 1930 và phụ trách công tác tuyên truyền, vận động phụ nữ cũng như đào tạo cán bộ.
Hoạt động trong nước và quốc tế
Trong giai đoạn 1930–1936, Nguyễn Thị Minh Khai hoạt động tại Hương Cảng (Hong Kong), Thượng Hải và Moskva. Bà từng bị chính quyền Anh bắt giam tại Hương Cảng từ năm 1931 đến 1934 nhưng sau đó được trả tự do. Năm 1935, bà tham dự Đại hội VII Quốc tế Cộng sản và trình bày tham luận về vai trò của phụ nữ Đông Dương, đánh dấu lần đầu một nữ đại biểu Việt Nam phát biểu tại diễn đàn này. Sau khi trở về nước, bà được bầu vào Xứ ủy Nam Kỳ và giữ cương vị Bí thư Thành ủy Sài Gòn – Chợ Lớn.
Cuộc đời cuối và di sản
Ngày 30/7/1940, bà bị chính quyền thực dân Pháp bắt sau một cuộc họp của Xứ ủy Nam Kỳ. Sau thời gian bị giam giữ và xét xử, bà bị xử bắn tại Ngã Ba Giồng (Hóc Môn) vào ngày 28/8/1941 cùng một số lãnh đạo cách mạng khác. Trong các tài liệu lịch sử chính thống của Việt Nam, Nguyễn Thị Minh Khai được ghi nhận là biểu tượng của tinh thần kiên cường, đồng thời có nhiều đường phố, trường học và công trình tưởng niệm mang tên bà trên cả nước.



