Thư anh gửi từ mùa hoa lửa
Trần Tấn Khanh
Mùa hè năm ấy, những hàng phượng trước sân trường nở đỏ rực. Cũng là mùa hè tôi nhận được lá thư đầu tiên của anh từ chiến trường.
Anh đi khi vừa tròn hai mươi tuổi.
Ngày anh lên đường, tôi đứng bên con đường làng, nhìn chiếc ba lô trên vai anh khuất dần sau hàng cây. Trước lúc đi, anh chỉ nói một câu:
– Em đợi anh nhé. Hòa bình anh sẽ về.
Tôi gật đầu.
Khi ấy, chúng tôi đều còn trẻ. Chẳng ai nghĩ một lời hẹn đơn giản lại có thể trở thành điều mà một người phải mang theo suốt cả cuộc đời.
Những ngày đầu xa nhau, tôi thường ra đầu làng mỗi chiều. Không phải vì biết anh sẽ về, mà bởi đó là nơi cuối cùng tôi nhìn thấy bóng anh.
Rồi một ngày, người đưa thư gọi tên tôi.
Tôi chạy ra nhận lá thư.
Trên phong bì là nét chữ quen thuộc.
“Gửi em – từ nơi xa.”
Tôi ôm lá thư vào ngực rồi chạy thật nhanh về nhà.
Tôi không mở ngay.
Tôi ngồi bên cửa sổ, nhìn những chùm phượng đỏ ngoài sân và tưởng tượng anh đang ở một nơi rất xa, cũng có thể đang nhìn thấy một mùa hoa nào đó.
Trong thư, anh kể về những ngày hành quân, về những người đồng đội cùng tuổi, về những đêm nằm dưới bầu trời đầy sao và những buổi sáng thức dậy khi quê nhà còn đang ngủ.
Anh không kể nhiều về gian khổ.
Anh chỉ viết:
“Ở đây mọi người thương nhau như anh em. Khi ai nhớ nhà, chúng tôi lại kể cho nhau nghe chuyện quê mình.”
Rồi anh hỏi:
“Phượng ở quê năm nay có nở đẹp không?”
Tôi bật cười trong nước mắt.
Anh vẫn nhớ những điều nhỏ bé như thế.
Tôi viết thư hồi âm ngay tối hôm đó.
Tôi kể rằng phượng vẫn đỏ bên con đường cũ. Mẹ anh vẫn khỏe. Cây bưởi trước sân đã ra hoa. Và tôi vẫn giữ chiếc khăn anh đưa ngày anh lên đường.
Cuối thư, tôi viết:
“Em vẫn đợi anh.”
Những lá thư sau đó lần lượt đến.
Có lá thư dài.
Có lá thư chỉ vài dòng.
Nhưng với tôi, mỗi lá thư đều quý giá như một món quà.
Anh kể về đồng đội, về những người bạn cùng đơn vị. Anh nói rằng mọi người thường nhắc đến quê hương trong những phút nghỉ ngơi.
Có người nhớ mẹ.
Có người nhớ vợ.
Có người nhớ người yêu.
Có người chỉ mong một ngày được trở về ăn một bữa cơm cùng gia đình.
Anh viết:
“Chúng anh đều có những điều muốn làm sau này. Nhưng trước hết, phải cố gắng để ngày trở về thật sự đến.”
Tôi đọc thư và tin rằng ngày ấy sẽ đến.
Mùa hoa năm sau, tôi lại nhận được thư.
Anh viết:
“Lại một mùa hoa nữa rồi. Anh không biết bao giờ mới được nhìn thấy con đường làng mình. Nhưng anh tin rồi sẽ có ngày anh về.”
Tôi cất lá thư vào chiếc hộp gỗ.
Rồi mùa hoa tiếp theo lại đến.
Những lá thư bắt đầu thưa dần.
Tôi vẫn chờ.
Mỗi tiếng xe dừng trước cổng đều khiến tôi bước vội ra ngoài.
Nhưng nhiều lần, người đưa thư đi qua mà không có tên anh.
Tôi tự an ủi:
“Chắc anh bận.”
“Chắc đường thư khó đi.”
“Chắc vài hôm nữa sẽ có.”
Tôi không dám nghĩ đến điều khác.
Cho đến một ngày, một người đồng đội của anh trở về.
Anh ấy đứng trước cửa nhà tôi rất lâu.
Không cần nói, tôi đã hiểu.
Lá thư cuối cùng của anh được trao lại cho tôi sau đó.
Đó là một mảnh giấy nhỏ.
Nét chữ vội vàng hơn những lần trước.
Anh viết về quê nhà.
Về mẹ.
Về những mùa hoa.
Và về lời hẹn ngày trở về.
Cuối thư, anh viết:
“Nếu anh không kịp trở về, em hãy sống thật bình yên nhé. Đừng buồn. Bởi điều anh mong nhất là quê hương mình được bình yên.”
Tôi đọc đến đó thì không thể đọc tiếp.
Lá thư rơi xuống tay.
Ngoài sân, hoa phượng vẫn đỏ.
Mùa hoa ấy trở thành mùa hoa cuối cùng tôi nhận được thư anh.
Chiến tranh rồi cũng kết thúc.
Quê hương bước vào những ngày hòa bình.
Những con đường mới được mở. Những mái nhà mới mọc lên. Những đứa trẻ lớn lên mà không biết tiếng bom đạn là gì.
Tôi vẫn giữ những lá thư anh gửi.
Nhiều năm sau, giấy đã ngả màu, nét chữ đã nhạt đi.
Nhưng tôi vẫn nhớ từng câu.
Mỗi mùa hoa về, tôi lại mở chiếc hộp gỗ.
Tôi đọc những lá thư ấy thật chậm.
Không còn khóc.
Chỉ thấy lòng mình bình yên lạ.
Bởi tôi hiểu, anh đã không trở về theo cách chúng tôi từng mong đợi.
Nhưng anh đã trở về theo một cách khác.
Anh trở về trong những dòng thư.
Trong những mùa hoa đỏ.
Trong con đường làng hôm nay.
Trong bầu trời bình yên mà anh từng mong muốn.
Và trong ký ức của những người còn nhớ anh.
Có lẽ, tình yêu của tuổi trẻ thời chiến không phải lúc nào cũng có một cái kết trọn vẹn.
Có những người hẹn nhau ngày hòa bình nhưng không thể gặp lại.
Có những lá thư gửi đi mà không bao giờ nhận được hồi âm.
Có những lời yêu thương chỉ kịp viết trên vài trang giấy.
Nhưng chính những điều dang dở ấy lại khiến ký ức trở nên bất tử.
Tôi gấp lá thư cuối cùng lại, đặt vào chiếc hộp cũ.
Ngoài kia, mùa hoa lại về.
Phượng vẫn đỏ trên con đường làng.
Tôi đứng bên hiên, nhìn những cánh hoa rơi và khẽ nói:
– Anh ơi, quê mình bình yên rồi.
Gió nhẹ thổi qua.
Tôi tưởng như đâu đó giữa màu hoa đỏ, vẫn nghe thấy tiếng anh của tuổi hai mươi.
Một tiếng gọi từ rất xa.
Một lời hẹn từ rất lâu.
“Anh sẽ về khi đất nước bình yên.”
Anh đã không thể trở về.
Nhưng lá thư anh gửi từ mùa hoa lửa vẫn còn ở lại.
Và cùng với những lá thư ấy là cả một tuổi trẻ đã gửi vào chiến tranh, để đổi lấy mùa hoa bình yên cho những người ở lại.



