Thu Biên Giới Là Những Chiến Dịch
Mùa thu năm ấy, núi rừng biên giới phía Bắc chìm trong màn sương lạnh. Những dãy núi nối nhau như bức tường thành khổng lồ, che chở cho bản làng và những con đường tiếp tế của quân ta. Nhưng cũng chính nơi ấy, quân địch dựng lên hàng loạt cứ điểm kiên cố nhằm khóa chặt biên giới, cắt đứt liên lạc giữa căn cứ kháng chiến với bên ngoài. Trong những lán nhỏ dưới tán rừng già, các đơn vị bộ đội chủ lực của ta bắt đầu bước vào chiến dịch lớn. Ai cũng hiểu rằng mùa thu này sẽ không bình yên. Nó sẽ là mùa thu của khói lửa, của những trận đánh quyết định vận mệnh chiến trường. Đêm đầu tiên của chiến dịch, mưa rừng rả rích. Tiểu đoàn trưởng Lâm trải tấm bản đồ lên mặt hòm đạn. Ngọn đèn dầu lay động soi rõ những vị trí địch đóng quân dọc tuyến biên giới. “Cứ điểm Đông Khê là mắt xích quan trọng nhất,” anh nói nhỏ nhưng dứt khoát. “Nếu phá được nơi này, tuyến phòng thủ của địch sẽ rung chuyển.” Những chiến sĩ ngồi quanh chăm chú lắng nghe. Họ phần lớn còn rất trẻ. Có người mới rời quê chưa đầy một năm. Có người chưa từng bước qua khỏi lũy tre làng trước ngày nhập ngũ. Nhưng ánh mắt ai cũng cứng rắn như thép. Trước giờ xuất kích, cả đơn vị lặng lẽ kiểm tra lại súng đạn. Trong màn đêm, tiếng mài lưỡi lê vang lên ken két. Người liên lạc trẻ tên Hòa ôm túi thư bên ngực, khẽ hỏi: “Anh Lâm, trận này mình thắng chứ?” Tiểu đoàn trưởng nhìn lên bầu trời đen đặc. “Nhất định thắng. Vì sau lưng mình là đất nước.” Rạng sáng, pháo hiệu bắn lên đỏ rực giữa núi rừng. Ngay lập tức, pháo binh ta đồng loạt nhả đạn vào cứ điểm địch. Cả vùng biên giới rung chuyển dữ dội. Đất đá tung lên mù mịt. Những lô cốt bê tông vốn kiên cố bắt đầu nứt vỡ dưới hỏa lực dồn dập. Từ các sườn núi, bộ đội ta ào lên như thác lũ. “Xung phong!” Tiếng hô vang dội át cả tiếng súng. Các mũi tiến công chia thành nhiều hướng đánh thẳng vào hàng rào dây thép gai. Địch chống trả điên cuồng. Đại liên từ các ụ súng bắn quét sáng rực màn đêm. Chiến sĩ Bình, người nhỏ con nhất đại đội, ôm bộc phá lao lên đầu tiên. Anh bò qua từng lớp dây thép, mặc đạn địch cày tung đất đá quanh mình. Khi tới sát hàng rào cuối cùng, Bình giật kíp nổ. Một tiếng nổ long trời vang lên. Hàng rào thép đứt tung. Khói bụi chưa tan, các chiến sĩ phía sau đã tràn vào như nước vỡ bờ. Trận đánh kéo dài đến gần trưa. Địch cố thủ trong các hầm ngầm, liên tục gọi pháo chi viện. Núi rừng đỏ rực lửa đạn. Nhiều chiến sĩ ngã xuống ngay trước cửa lô cốt, nhưng đội hình tiến công vẫn không lùi bước. Ở mũi phía đông, trung đội của anh Lâm bị chặn lại bởi hỏa điểm mạnh nhất của địch. Khẩu súng máy từ trên cao bắn xuống dữ dội khiến nhiều người bị thương. Lâm quan sát địa hình rồi quyết định táo bạo: “Tổ ba người theo tôi vòng qua vách đá!” Con đường ấy hiểm trở đến mức tưởng như không thể vượt qua. Nhưng họ vẫn bám từng mỏm đá mà leo lên. Gió núi quất lạnh buốt vào mặt. Phía dưới, tiếng súng vẫn vang dội không ngừng. Khi tới được phía sau hỏa điểm địch, Lâm ra hiệu im lặng. Chỉ cách vài mét là ụ súng đang nhả đạn xuống quân ta. “Lựu đạn!” Ba quả lựu đạn cùng lúc ném vào lô cốt. Tiếng nổ chát chúa vang lên. Hỏa điểm im bặt. Ngay lập tức, các mũi tiến công phía dưới đồng loạt xông lên chiếm cao điểm. Lá cờ đỏ sao vàng được cắm trên nóc cứ điểm giữa tiếng reo hò vang dội núi rừng. Đông Khê thất thủ. Tin chiến thắng lan khắp chiến trường biên giới như luồng gió mạnh. Các đơn vị địch hoang mang cực độ. Nhiều cứ điểm bị cô lập hoàn toàn. Quân ta tiếp tục mở những trận phục kích trên các tuyến đường rút lui của địch. Một buổi chiều mù sương, đơn vị của Lâm nhận nhiệm vụ chặn đánh đoàn xe quân sự đang tháo chạy qua đèo đá hiểm trở. Các chiến sĩ bí mật ém quân hai bên sườn núi. Không ai nói một lời. Chỉ có tiếng gió thổi qua rừng cây. Khi đoàn xe địch lọt hẳn vào giữa khe núi, quả mìn đầu tiên phát nổ. Chiếc xe đi đầu bốc cháy dữ dội. Tiếp đó là hàng loạt tiếng súng vang lên từ hai bên sườn đèo. Đạn từ trên cao trút xuống khiến đoàn quân địch rối loạn. Binh lính nhảy khỏi xe tìm đường tháo chạy nhưng đều bị chặn lại. Khói súng phủ kín cả con đèo. Trong trận ấy, Hòa – cậu liên lạc trẻ – bị thương ở vai khi đang chuyển mệnh lệnh giữa các tổ chiến đấu. Dù máu thấm đỏ áo, cậu vẫn ôm chặt túi tài liệu chạy tiếp. Khi trận đánh kết thúc, hoàng hôn đỏ rực phủ xuống núi rừng biên giới. Những chiến sĩ ngồi tựa vào ba lô, lặng lẽ nhìn khói bốc lên từ đoàn xe cháy. Tiểu đoàn trưởng Lâm bước đến bên Hòa, đặt tay lên vai cậu. “Đau không?” Hòa cười nhợt nhạt: “Không đau bằng lúc thấy đồng đội ngã xuống đâu anh.” Lâm lặng người. Trong chiến tranh, chiến thắng nào cũng phải đổi bằng máu. Những ngọn đồi, con suối, cánh rừng nơi biên giới đã ghi dấu biết bao sự hy sinh thầm lặng của bộ đội ta. Nhưng chính từ những chiến dịch mùa thu ấy, quân ta đã từng bước phá tan tuyến phòng thủ của địch, mở rộng vùng giải phóng và giành thế chủ động trên chiến trường. Những chiến thắng vang dội nơi biên giới không chỉ là thắng lợi quân sự, mà còn là biểu tượng của ý chí quật cường và lòng yêu nước của dân tộc Việt Nam. Mùa thu năm ấy đã đi qua rất lâu. Nhưng mỗi khi gió thu tràn về trên những dãy núi biên cương, người ta vẫn nhớ đến những đoàn quân năm xưa – những con người đã biến mùa thu biên giới thành mùa thu của chiến thắng.



