“Thu Bồn ơi”
Rồi khi mạch ký ức được khơi nguồn, ông tiếp tục ngân nga vài câu ca dao xưa về sông nước xứ Quảng. Giữa không gian núi sông trầm mặc, tiếng thơ, tiếng ca hòa cùng nhịp chèo khua khiến du khách có cảm giác như đang bước vào miền ký ức xa xăm, nơi thời gian chậm lại theo từng con sóng. Du khách ngồi lặng nghe, không ít người bồi hồi trước cách ông kết nối thiên nhiên với con người bằng cảm xúc chân thành.
Mỗi câu chuyện ông kể đều thấp thoáng bóng dáng đời sống văn hóa xứ Quảng: từ ca dao, hò vè, đến những tập tục gắn với sông nước, với bến bờ. Có lúc, ông lặng lẽ dừng lời, để con đò thả trôi theo dòng nước, cho mọi người tự cảm nhận vẻ đẹp của những vách đá in bóng xuống dòng sông xanh thẳm. Giữa khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, ông mới tiếp lời bằng bài hát “Thu Bồn ơi” mộc mạc, giản dị, nhưng đủ sức làm rung lên những sợi dây cảm xúc sâu kín nhất trong lòng người.
Ông Phan Văn Pháp, Trưởng thôn Thạch Bích, chia sẻ: “Ông Tiến không chỉ là người lái đò đưa khách qua sông, mà còn là người gìn giữ ký ức của làng. Ông kể chuyện chậm rãi, giản dị, nhưng ai cũng cảm nhận được tấm lòng chân thành và tình yêu sâu nặng dành cho mảnh đất này. Với người dân Thạch Bích, ông Tiến là niềm tự hào, là một phần sống động không thể thiếu của Hòn Kẽm - Đá Dừng”.
Đã có rất nhiều văn nghệ sĩ tìm đến bến đò Thạch Bích để ông Tiến chở đi khám phá dòng Thu Bồn. Trong đó, nhà thơ Phan Đắc Lữ, người con xứ Quảng hiện sinh sống tại Thành phố Hồ Chí Minh. Giữa không gian trầm mặc của Hòn Kẽm - Đá Dừng, nhà thơ lặng lẽ nghe người lái đò kể chuyện sông, thấm đẫm tình yêu dành cho Thu Bồn như máu thịt.
Chuyến đò ngắn ngủi trôi qua giữa hai bờ, nhưng dư âm ở lại lâu trong lòng thi sĩ. Ngay sau chuyến đi, cảm xúc còn nguyên vẹn, nhà thơ viết và trao tặng ông Tiến bài thơ “Thương kiểng nhớ quê thì về” như lời tri ân lặng lẽ. Bài thơ không chỉ dành riêng cho ông, mà còn gửi về dòng Thu Bồn, về những con người âm thầm giữ gìn hồn quê giữa nhịp sống đổi thay.
Cách ông Tiến làm du lịch cũng mộc mạc, chân tình như chính con người ông. Ông không đặt nặng chuyện kinh doanh, không tính toán thiệt hơn sau mỗi chuyến đò. Với ông, được kể chuyện quê hương và thấy du khách lắng nghe đã là niềm vui trọn vẹn.
Khách đi đò đưa bao nhiêu thì ông nhận bấy nhiêu có khi vài chục nghìn, có khi chỉ là một cái bắt tay thật chặt nhưng ông đều trân trọng như nhau. Quan trọng hơn cả là câu chuyện về Thu Bồn, về Hòn Kẽm - Đá Dừng có ở lại trong lòng người ghé thăm. Thời gian rảnh, ông Tiến học thêm cách chụp ảnh, quay video, sưu tầm thơ ca, học thuộc, tìm hiểu thêm nhiều kiến thức về Hòn Kẽm - Đá Dừng, về dòng Thu Bồn, để mỗi chuyến đò đều trở thành hành trình dẫn dắt du khách về với hồn quê xứ Quảng.
Không chỉ dừng ở chuyến tham quan ngắn ngủi, ông còn “níu chân” du khách bằng những trải nghiệm đời thường: chiều buông trên bãi bồi, nhóm lửa nướng cá vừa đánh bắt, nghe sông kể chuyện đêm. Nhờ sự chân thành ấy, nhiều du khách ở lại lâu hơn, không chỉ để ngắm cảnh mà để chạm vào nhịp sống tình người của vùng quê ven sông Thu Bồn.
Ông Tiến thường bày tỏ nỗi băn khoăn về Hòn Kẽm - Đá Dừng, nơi không thiếu tiềm năng du lịch, đồng thời lưu giữ nguyên vẹn những câu chuyện dân gian, văn hóa xứ Quảng. Thế nhưng, do địa lý cách trở, nhiều du khách ở xa chưa biết đến, tiềm năng chưa được khai thác đúng mức. Ông kể từng có một số đoàn lữ hành khảo sát, nhưng mọi thứ vẫn còn trên giấy, chưa có sản phẩm thực sự để du khách trải nghiệm trọn vẹn. Dù vậy, ông vẫn kiên nhẫn dẫn khách đi từng bãi bồi, từng khúc sông, kể chuyện với tất cả tâm huyết, với hy vọng một ngày Hòn Kẽm - Đá Dừng sẽ trở thành nơi mọi người đến để nghe và cảm nhận hồn quê xứ Quảng qua dòng Thu Bồn.
Dòng sông vẫn chảy, con đò vẫn trôi, Thu Bồn vẫn ngân vang trong tiếng mái chèo khua, trong lời ca dao, nhịp thở của núi đá, bãi bồi. Câu chuyện về người lái đò vẫn lặng lẽ lan tỏa, như phù sa bồi đắp cho những ai còn biết chậm lại, biết lắng nghe, trân trọng hồn quê ký ức xứ Quảng êm ả như dòng nước Thu Bồn chảy từ thượng nguồn Ngọc Linh kỳ vỹ.



