Bài viết

THU ĐÔNG 1947 TRÊN ĐẤT VIỆT BẮC

Đà Nẵng02/05/2026Chi đoàn 10/10 (Đoàn Trường THPT Thanh Khê)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHUYỆN KỂ: THU ĐÔNG 1947 TRÊN ĐẤT VIỆT BẮC

Bối cảnh và diễn biến

Đầu tháng 10 năm 1947, sương mù còn chưa tan trên đỉnh núi, thực dân Pháp đã mở cuộc tấn công lớn lên Việt Bắc. Chúng quyết thực hiện kế hoạch “đánh nhanh thắng nhanh”, hòng tiêu diệt cơ quan đầu não kháng chiến của ta.

Ngày 7/10/1947, quân Pháp đánh ra làm ba mũi. Đường không, lính dù ào ạt nhảy xuống thị xã Bắc Kạn. Đường bộ, một cánh quân từ Lạng Sơn đánh lên Cao Bằng rồi thọc xuống Bắc Kạn. Đường thủy, tàu chiến ngược sông Hồng, sông Lô tiến lên Tuyên Quang. Ba gọng kìm siết lại, tưởng như sẽ bóp nghẹt Việt Bắc trong vài ngày.

Trung ương Đảng và Chủ tịch Hồ Chí Minh đã chủ động dự kiến trước tình huống. Ta thực hiện chủ trương rút lui chiến lược, di chuyển cơ quan đầu não, lực lượng và kho tàng vào căn cứ an toàn, nhằm bảo toàn lực lượng. Đồng thời, quân và dân Việt Bắc triển khai thế trận chiến tranh nhân dân, tổ chức phục kích, đánh địch trên nhiều hướng, từng bước chuyển từ thế bị động sang thế chủ động hơn trên chiến trường.

Suốt tháng 10 và tháng 11, núi rừng Việt Bắc vang tiếng súng. Ta đánh nhỏ, đánh liên tục, chỗ nào cũng có phục kích. Trên sông Lô, dân công và bộ đội đặt chông, gài mìn, pháo từ bờ nã xuống. Nhiều tàu chiến Pháp bốc cháy, chìm giữa dòng nước đỏ phù sa. Trên các tuyến giao thông chiến lược (như Đường số 3, số 4…), các trung đoàn chủ lực phục hết đèo này đến đèo khác, tiêu diệt từng đoàn xe, cắt đứt tiếp tế của địch.

Càng vào sâu, quân Pháp càng sa lầy. Lương thực cạn, đạn dược thiếu, mùa đông rừng núi rét cắt da. Chúng đi đến đâu cũng bị du kích bắn tỉa, không ngày nào yên. Kế hoạch đánh nhanh đã phá sản.

Cuối tháng 11, đầu tháng 12/1947, Pháp buộc phải ra lệnh rút quân khỏi Việt Bắc. Nhưng đường về không dễ. Bộ đội ta lập tức truy kích. Những cánh quân địch mệt mỏi, hỗn loạn lại bị chặn đánh trên đèo, dưới suối, thiệt hại nặng nề.

Kết quả: Cuộc tấn công quy mô lớn đầu tiên của Pháp bị đập tan. Căn cứ địa Việt Bắc được giữ vững. An toàn cho Trung ương Đảng, Chính phủ và Bác Hồ.

Ý nghĩa của chiến dịch:

+ Làm thất bại hoàn toàn âm mưu của Pháp

Đập tan kế hoạch “đánh nhanh thắng nhanh”. Bảo vệ an toàn căn cứ địa Việt Bắc, trung tâm đầu não của cả nước kháng chiến.

+ Bảo vệ cơ quan lãnh đạo kháng chiến

Giữ vững cơ quan của Đảng, Chính phủ và Chủ tịch Hồ Chí Minh. Đảm bảo sự lãnh đạo liên tục cho cách mạng.

+ Là thắng lợi quan trọng, tạo chuyển biến có lợi cho cuộc kháng chiến

Buộc Pháp từ bỏ ý định kết thúc chiến tranh sớm, phải chuyển sang đánh lâu dài. Ta chuyển từ thế bị động sang thế chủ động hơn trong chiến tranh.

+ Cổ vũ tinh thần toàn dân

Chiến thắng làm nức lòng đồng bào cả nước. Tăng niềm tin vào thắng lợi cuối cùng. Khẳng định đường lối chiến tranh nhân dân là hoàn toàn đúng đắn.

+ Tạo điều kiện cho các thắng lợi sau

Việt Bắc 1947 trở thành nền tảng, thành bài học kinh nghiệm quý để ta mở những chiến dịch lớn sau này, tiêu biểu là Chiến dịch Biên giới 1950.

Thu Đông năm ấy, rừng Việt Bắc không chỉ có lá vàng. Còn có máu, có lửa, và có niềm tin cháy rực của một dân tộc quyết không chịu làm nô lệ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn