Thư gửi bà Nguyễn Thị Năm
Giữa dải đất Mỹ Điền, Tuy Phước đầy nắng gió, có một cuộc đời thầm lặng mà kiên trinh mang tên Nguyễn Thị Năm. Sinh năm 1951, bà không chọn cho mình sự an yên của một người con gái thời bình, mà sớm gửi trọn mười năm thanh xuân (10/1971 - 10/1981) vào khói lửa kháng chiến. Đó là hành trình của một người lính đã đi qua những ngày tháng khốc liệt nhất của cuộc chiến chống Mỹ, để lại một phần xương máu nơi chiến trường với tỉ lệ thương tật 21% – vết sẹo vinh quang minh chứng cho lòng quả cảm. Ngày
Giữa dải đất Mỹ Điền, Tuy Phước đầy nắng gió, có một cuộc đời thầm lặng mà kiên trinh mang tên Nguyễn Thị Năm. Sinh năm 1951, bà không chọn cho mình sự an yên của một người con gái thời bình, mà sớm gửi trọn mười năm thanh xuân (10/1971 - 10/1981) vào khói lửa kháng chiến. Đó là hành trình của một người lính đã đi qua những ngày tháng khốc liệt nhất của cuộc chiến chống Mỹ, để lại một phần xương máu nơi chiến trường với tỉ lệ thương tật 21% – vết sẹo vinh quang minh chứng cho lòng quả cảm. Ngày 2/6/1994, khi chính thức gia nhập Hội, bà một lần nữa khẳng định tâm thế của người chiến sĩ năm nào: dù trong hoàn cảnh nào, trái tim ấy vẫn luôn đập cùng nhịp thở của đồng đội và tổ chức. Sự dung dị của người hưu trí hôm nay che giấu bên trong một ý chí thép đã được tôi luyện qua lửa đạn. Bà không chỉ là nhân chứng lịch sử, mà chính là linh hồn của mảnh đất anh hùng, nơi lòng yêu nước được nuôi dưỡng bằng sự hy sinh thầm lặng. Bà Năm hôm nay vẫn sống giữa xóm giềng bằng sự đôn hậu của một người con xứ Nẫu, lấy sự tử tế làm lẽ sống và lấy quá khứ hào hùng làm điểm tựa cho lớp hậu thế soi mình.



