Bài viết

Thư gửi con của anh hùng Lê Thị Riêng

17/08/2026Xã Mường Chọng (Xã Mường Choọng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những lá thư gói trọn tình yêu, nỗi nhớ và khát khao mong chờ ngày đoàn tụ gia đình, gặp lại con thơ và người chồng yêu thương của Anh hùng LLVTND Lê Thị Riêng vẫn được người con trai của bà lưu giữ, bảo quản trang trọng trong trái tim và ký ức…

24/07/2026 12:45

FacebookEmailCopy link

0

Công an Nhân dân - Hệ sinh thái truyền thông đa nền tảng

Thư gửi con của anh hùng Lê Thị Riêng

FacebookEmailCopy link

0

Cánh thư qua hai đầu nỗi nhớ

Có lẽ rất lâu rồi, ông Lê Chí Công (70 tuổi) mới có khoảng thời gian bận rộn và xúc động như những ngày tháng 7 năm nay. Tại công viên mang tên mẹ của ông, liệt sĩ, Anh hùng LLVTND Lê Thị Riêng, công việc tìm kiếm, quy tập, xác định danh tính liệt sĩ vẫn đang khẩn trương, tích cực, đáp ứng niềm mong mỏi, chờ đợi của bao thân nhân gia đình liệt sĩ. Mẹ của ông vẫn còn nằm sâu dưới tấc đất tại công viên mang tên chính bà.

Ông Lê Chí Công đã nhiều lần tìm mẹ ở công viên, nhưng chưa có kết quả. Và cho đến tận hôm nay, ông vẫn tìm kiếm. 58 năm sau ngày bà hy sinh, người con trai vẫn luôn hy vọng một ngày nào đó sẽ được đón mẹ trở về trong vòng tay.

8.jpg

Lá thư gửi hai con trai của Anh hùng Lê Thị Riêng

Đôi mắt rưng rưng, đôi tay run run, ông Lê Chí Công lần giở cho chúng tôi xem những tập thư tay của mẹ, gửi hai anh em đang được học tập, nuôi dưỡng ở miền Bắc.

“Chánh và Công con trai cưng của mẹ. Lâu quá mẹ không nhận được thư và tin tức các con. Mẹ nhớ thương và lo lắng lắm. Năm nay con học lớp mấy rồi? Ở trường nào? Có ngoan không? Các con viết thơ cho mẹ nhé. Sức khỏe, chiều cao và cân nặng con bao nhiêu cho mẹ biết với nhé. Mẹ nhớ thương hai con…” - một trong những bức thư bà Lê Thị Riêng gửi hai con trai.

Ngoài những bức thư gửi con trai, người chiến sĩ cách mạng Lê Thị Riêng còn có một cuốn sổ tay để mỗi khi nhớ con, bà sẽ trải lòng mình vào những con chữ. Đó là những câu thơ khát khao mong chờ gặp con đến quặn thắt của người mẹ: Hà Nội ơi! Cho tôi đến Thủ đô/ Gặp hai con tôi ôm cả vào lòng/ Tôi riết mãi không bao giờ buông ra nữa...

1.jpg

Bức ảnh duy nhất gia đình liệt sĩ Lê Thị Riêng chụp chung trước ngày chia tay.

Sinh năm 1925 trên vùng đất Giá Rai, Bạc Liêu, Lê Thị Riêng lớn lên trong cảnh mồ côi cả cha lẫn mẹ khi tuổi đời còn rất nhỏ, tự bươn chải giữa một miền quê Nam Bộ còn chìm trong đói nghèo và áp bức. Chính những năm tháng cơ cực ấy đã hun đúc ở người thiếu nữ một ý chí mạnh mẽ khác thường.

Từ cô thợ dệt bình dị ở xưởng Láng Tròn, bà sớm tìm thấy con đường của mình trong phong trào cách mạng. Bà đã đi qua gần như mọi cấp độ mặt trận của công tác vận động phụ nữ, từ huyện Giá Rai đến Rạch Giá, từ miền Đông Nam Bộ đến toàn miền Nam...

Năm 1960, phong trào Đồng Khởi bùng nổ, mở ra một giai đoạn phát triển mới của cách mạng miền Nam. Lê Thị Riêng được giao những trọng trách lớn hơn. Đó cũng là lúc bà phải đưa ra quyết định đau đớn nhất trong cuộc đời người mẹ.

Hai đứa con, đứa lớn mới lên 5, đứa nhỏ vừa tròn 4 tuổi, được gửi ra miền Bắc để bảo đảm an toàn và tiếp tục học tập. Ngày chia tay, không ai biết người mẹ ấy đã phải nuốt bao nhiêu nước mắt để mỉm cười tiễn các con lên đường.

4.jpg

Dù đã hơn 60 năm, chữ trên những lá thư của người mẹ vẫn còn nguyên nét mực.

Đêm ấy, ngày mồng 2 tháng 6 năm 1960, bà ngồi ghi tỉ mỉ biên những trang nhật ký về sức khỏe, tính nết hai con. Người mẹ sẽ gửi gắm núm ruột thương yêu của mình cho các đồng chí thay mình nuôi dạy các con.

Bà thức suốt đêm, cảm thấy thời gian quá ngắn ngủi. Mẹ con vừa mừng mừng tủi tủi gặp nhau, nay lại phải chia tay. Bà nhớ những ngày công tác gian khó ở miền Đông trong kháng chiến chống Pháp, rồi những ngày hiếm hoi vợ chồng, con cái gặp nhau.

Mỗi lần gặp lại các con, nhìn chúng đang thơ ngây ngon giấc cạnh nhau, gối đầu lên chiếc túi vải, người mẹ thấy lòng mình se lại. Trong chiếc túi vải ấy, có mấy bộ quần áo mới xinh xinh bà tự cắt may, bốn tập vở giấy trắng có dòng kẻ, tự tay bà đóng, xén.

Chí Công mới lên 4, giọng nói còn ngọng líu. Minh Chánh gửi nuôi từ khi mới bảy tháng tuổi, thường hay ra mồ hôi, nếu quên thay áo sẽ bị cảm lạnh. Sau những dòng nhật ký, lòng người mẹ lại trỗi dậy nỗi nhớ mà biến thành thơ:

Nhưng con hỡi, nước non còn chia cắt

Bởi kẻ thù tàn bạo gây ra

Bao gia đình tan nát điêu linh

Bao em bé đoạn tình mẫu tử

Mẹ chiến đấu cho ngày mai tươi sáng

Cho đất nước hòa bình

Cho mọi người no ấm quang vinh

Cho con được hưởng trọn tình thương của mẹ…

Như bao người mẹ Việt Nam khác trong chiến tranh, điều bà mong mỏi nhất là ngày đất nước hòa bình để gia đình được đoàn tụ.

5.jpg

Ông Lê Chí Công và mẹ.

Cầm lá thư trên tay, giọng nghẹn ngào xúc động, ông Lê Chí Công kể, mùa xuân năm 1968, ông biết tin mẹ hy sinh qua các thầy cô giáo trong trường học sinh miền Nam. Khi ấy, ông còn quá nhỏ để cảm nhận nỗi đau thương mất mát.

Anh hai Minh Chánh lớn hơn một chút thì òa khóc nức nở. “Anh ấy khóc cả ngày. Nhà trường đã tổ chức lễ mít tinh tưởng niệm sự hy sinh của mẹ tôi cùng đồng đội của mẹ. Các thầy cô, các bác lãnh đạo đã quan tâm, đưa tôi về nhà chăm sóc. Trong đó, tận tình nhất là mẹ Hai Khanh (Hoàng Thị Mai Khanh, vợ đồng chí Phạm Hùng). Tôi gọi là mẹ, vì bà đã thay mẹ tôi chăm sóc anh em chúng tôi những ngày ở miền Bắc”.

Mẹ hy sinh, cha cũng hy sinh, anh em ông Lê Chí Công từ đó sống trong vòng tay yêu thương, nuôi dưỡng của những người đồng chí với mẹ ở miền Bắc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn