THƯ GỬI NGƯỜI KHÔNG QUEN
Ở Quảng Bình có một hầm tiếp phẩm. Mỗi tháng, bộ đội đều nhận được những mẩu giấy nhỏ bỏ kèm trong túi gạo, túi muối. Những mẩu giấy ấy chỉ ghi vài dòng nguệch ngoạc: “Các chú ráng giữ gìn sức khỏe.” “Làng mình lúc nào cũng hướng về các chú.” “Có gì thiếu cứ nhắn, dân lo.” Không ai biết ai viết. Không ai ký tên. Sau này, khi gặp lại người dân địa phương, một chiến sĩ nói: “Mỗi gói muối khi mở ra, tụi tôi cảm giác như cầm tay nhân dân vậy.”
Ở Quảng Bình có một hầm tiếp phẩm. Mỗi tháng, bộ đội đều nhận được những mẩu giấy nhỏ bỏ kèm trong túi gạo, túi muối.
Những mẩu giấy ấy chỉ ghi vài dòng nguệch ngoạc:
“Các chú ráng giữ gìn sức khỏe.”
“Làng mình lúc nào cũng hướng về các chú.”
“Có gì thiếu cứ nhắn, dân lo.”
Không ai biết ai viết.
Không ai ký tên.
Sau này, khi gặp lại người dân địa phương, một chiến sĩ nói:
“Mỗi gói muối khi mở ra, tụi tôi cảm giác như cầm tay nhân dân vậy.”


