Thư gửi từ "Cánh rừng không ngủ"
Thư gửi từ "Cánh rừng không ngủ"
Chiến trường miền Tây, đêm cuối mùa khô năm 1971
Mẹ kính yêu và Lan thương nhớ!
Con viết những dòng này bên ánh đèn pin che kín bằng vải màn, giữa tiếng đại bác vọng về từ phía bên kia cao điểm. Chiều nay, anh liên lạc vừa mang đến cho con tập thư từ hậu phương. Con đọc đi đọc lại lá thư của Mẹ và Lan đến mức nếp giấy đã sờn cả góc, mà vẫn thấy như hơi ấm bàn tay mọi người còn vương trên mặt chữ.
Mẹ ơi, Mẹ bảo lúa năm nay tốt, con mừng rơi nước mắt. Ở đây, giữa rừng già chỉ có màu lá ngụy trang và đất đỏ, con thèm cái mùi thơm của rơm rạ mới, thèm bát canh cua đồng mẹ nấu đến quay quắt. Mẹ đừng lo con đói nhé. Anh em đồng đội ở đây thương nhau lắm, có củ sắn lùi cũng bẻ đôi, có điếu thuốc lào cũng chuyền tay nhau hút. Con vẫn khỏe, đôi vai này vẫn đủ sức gánh hòm đạn vượt dốc, đôi chân này vẫn dẻo dai đi xuyên đêm. Mẹ cứ giữ gìn sức khỏe, đợi ngày đoàn viên con sẽ về gánh nước, bổ củi thay Mẹ, không để Mẹ phải vất vả thêm một ngày nào nữa.
Lan em nồng cháy, Chiếc khăn tay em thêu đôi chim bồ câu, anh luôn đặt trong túi áo ngực trái — ngay gần nhịp đập trái tim mình. Mỗi khi hành quân mệt mỏi, hay những lúc đối mặt với hiểm nguy, anh lại chạm tay vào nó để tự nhắc mình: Phải sống, phải chiến thắng để trở về. Em đừng trách nét thêu chưa khéo, với anh, đó là tác phẩm đẹp nhất thế gian này rồi. Anh biết ở nhà em vất vả lắm, vừa trực chiến mâm pháo, vừa thay anh chăm sóc Mẹ già. Sự hy sinh của em thầm lặng mà vĩ đại chẳng kém gì súng đạn ngoài này đâu. Đừng đợi anh đến khi "hoa phượng nở hết mùa", hãy cứ tin rằng khi nào đất nước sạch bóng quân thù, anh sẽ là người đầu tiên chạy bộ về con ngõ nhỏ có giàn thiên lý nhà em.
Mẹ và Lan yên tâm nhé! Lý tưởng của tụi con ở đây sắt đá lắm. Nhìn thấy đồng đội ngã xuống, tụi con càng hiểu rằng mình không được phép lùi bước. Con chiến đấu không phải vì yêu sự tàn khốc của chiến tranh, mà vì yêu sự bình yên của mái tranh nghèo, yêu nụ cười của Mẹ và ánh mắt của Lan.
Đêm đã về khuya, sương rừng xuống lạnh nhưng lòng con đang ấm lắm. Hẹn gặp lại cả nhà vào ngày toàn thắng!



