THỦ KHOA HUÂN – KHI TRÍ THỨC CẦM GƯƠM
Lời thề dưới chân đài vinh quang: Năm 1852, Nguyễn Hữu Huân đỗ Thủ khoa kỳ thi Hương, cả vùng Mỹ Tho tự hào về người con ưu tú. Nhưng chỉ vài năm sau, khi gót giày thực dân Pháp xâm lược chà xát trên đất mẹ, vị Thủ khoa ấy đã không chọn con đường làm quan hưởng lộc. Ông chọn làm một "người lính" dẫn đầu quân nghĩa dũng. Câu chuyện của Thủ khoa Huân là minh chứng hùng hồn nhất cho việc: Tri thức chỉ thực sự có giá trị khi nó phục vụ cho sự tự do của dân tộc.
Trí tuệ của một nhà quân sự lỗi lạc: Thủ khoa Huân không chỉ dùng sức mạnh cơ bắp, ông dùng trí tuệ để đánh giặc. Ông biết cách liên kết các phong trào nhỏ lẻ, biến lòng căm thù giặc của người nông dân thành sức mạnh có tổ chức. Ba lần bị bắt, bị đày ra hải đảo xa xôi, nhưng trái tim ông luôn hướng về Nam Bộ. Mỗi lần trở về, ông lại tiếp tục dựng cờ khởi nghĩa, bất chấp cái chết đã được báo trước. Trước khi bị đưa ra pháp trường, ông vẫn giữ phong thái của một bậc đại trí thức. Ông làm thơ, ung dung đối mặt với cái chết, khiến ngay cả những kẻ hành hình cũng phải cúi đầu nể phục. Ông hy sinh không phải vì liều lĩnh, mà vì ông hiểu rằng: Có những thứ quý hơn mạng sống, đó là danh dự và độc lập dân tộc. Ông đã để lại một "di chúc" bằng máu cho thế hệ trí thức sau này về trách nhiệm với quê hương.
Trách nhiệm của trí thức trẻ hôm nay: Các bạn sinh viên, học sinh thân mến! Học tập là để khẳng định bản thân, nhưng đừng quên trách nhiệm với đất nước. Cụ Thủ khoa Huân đã dùng kiến thức để cứu nước, còn các bạn hôm nay hãy dùng kiến thức để đưa Việt Nam vươn xa. Đừng để kiến thức của mình ngủ quên trong những cuốn sách, hãy biến nó thành hành động cụ thể để xây dựng xã hội tốt đẹp hơn.


