Cựu chiến binh

Thư không nhận người

Thư không nhận người

Lào Cai02/12/2025Đoàn phường Trung Tâm (Đoàn phường Trung Tâm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Thư không nhận người

ôi lấy chồng được đúng mười lăm ngày thì anh nhập ngũ. Hôm anh khoác ba lô lên vai, tôi chỉ dặn một câu: “Anh nhớ về với em.” Anh cười, cái lúm đồng tiền hơi nghiêng ở má trái như ẩn như hiện: “Anh mà không về thì ai trông lò bánh với em?” Nói vậy thôi, nhưng cả hai đều biết lời hứa ấy mong manh đến mức nào. ⸻ Sau ngày anh đi, ngôi nhà nhỏ chỉ còn lại tôi và mẹ chồng. Buổi sáng tôi ra bến sông lấy nước, chiều lại nhóm lò bánh răng bừa bán cho chợ phiên. Cứ làm việc là tôi nhẩm tên anh trong lòng: “Minh ơi… Minh ơi…” Tôi sợ mình quên giọng anh. Sợ quên dáng anh ngồi vá lại đôi dép rách trước hiên nhà. Sợ quên tất cả… trước khi anh kịp trở về. Những đêm dài, tôi đốt đèn dầu, đặt bút viết thư gửi cho anh. Viết hết một trang, hai trang, ba trang… Toàn chuyện linh tinh: “Ở nhà em vẫn ổn.” “Cái đào hậu sau vườn đang trổ hoa.” “Mẹ bảo lúc anh về phải làm mâm cơm lớn.” Viết xong, tôi lại cất vào hộp gỗ. Bởi tôi không biết gửi ở đâu. Chiến trường không có địa chỉ. ⸻ Tháng thứ sáu sau ngày anh đi, người trong xóm bắt đầu nhận được thư từ chiến trường gửi về. Tôi thì không. Tôi đi ra đầu ngõ chờ mãi. Nghe tiếng xe đạp của chú liên lạc chạy qua là tim lại đập thình thịch. Nhưng lần nào chú cũng lắc đầu, thương hại: “Chưa có đâu con.” Mẹ chồng nhìn tôi, giọng hiền nhưng mắt buồn: “Đợi đi con. Ba nó nó cũng đi bảy năm mới về mà.” Tôi gật đầu, cố nuốt nghẹn trong cổ. Nhưng đêm đến, tôi ôm mấy lá thư chưa gửi mà khóc ướt cả tay áo. ⸻ Mùa đông năm ấy, mưa rét đến mức áo bông phơi ba ngày vẫn không khô. Tôi sốt li bì gần một tuần. Trong cơn mê man, tôi thấy anh đứng bên giường, lúm đồng tiền bên má trái vẫn còn. Anh nói: “Em đừng chờ anh nữa, anh thương em lắm…” Tôi bật dậy tìm anh như một kẻ mất trí. Nhưng chỉ thấy căn buồng trống trơn, ánh đèn dầu chập chờn run rẩy. Tôi biết… có điều gì đó không lành. ⸻ Đúng chiều hai tám Tết năm ấy, người ta mang về một bọc quân trang. Trong đó có áo, có khăn, có cuốn sổ nhỏ, và một mảnh giấy xác nhận hy sinh. Mẹ chồng tôi ngã quỵ. Còn tôi thì đứng chết lặng như hóa đá. Đêm ấy, khi mọi nhà trong xóm nổi lửa luộc bánh chưng, tôi ngồi một mình bên bờ ao, ôm đống thư chưa gửi vào lòng. Thư đã ố vàng. Có lá còn lưu mùi khói của lò bánh. Tôi mở ra một lá bất kỳ.Dòng chữ tôi viết khi còn là cô vợ mới cưới: “Anh về sớm nhé. Em còn chưa giận anh lần nào mà anh đã đi xa.” Tôi cười trong nước mắt. Chiến tranh tàn nhẫn quá. Lấy mất anh của tôi, lấy mất cả tuổi xuân của một người đàn bà chỉ mới kịp nắm tay chồng được mười lăm ngày. ⸻ Nhiều năm sau hòa bình, người ta lập bia ghi tên những người đã ngã xuống. Tôi lên đó, đặt tay lên tên anh, thì thầm: “Em không trách anh đâu. Em biết anh đã sống như một người đàn ông phải sống.” Tôi vẫn giữ lò bánh như ngày anh còn ở nhà. Mỗi sáng nhóm lửa, tôi lại thấy như anh đang mở cửa bước vào, cười với tôi, lúm đồng tiền sâu xuống một bên má. Có người hỏi tôi sao không đi bước nữa. Tôi chỉ cười lắc đầu: “Không phải tôi chờ… mà là trái tim tôi quen ở lại.” Bây giờ, tôi già rồi. Nhưng mỗi lần mở hộp thư gỗ năm xưa, nhìn những lá thư không người nhận, tôi lại thấy mình trở về tuổi mười chín, đứng nơi cửa bếp nhìn anh khoác ba lô ra đi. Anh đi xa thật rồi. Chỉ có những lá thư… là ở lại với tôi cả đời.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn