“THƯ PHẢI VỀ TỚI TAY NHỮNG NGƯỜI ĐANG SỐNG” – LỜI NHẮN CỦA BA NGƯỜI LÍNH Ở LẠI GIỮA RỪNG SÂU
“THƯ PHẢI VỀ TỚI TAY NHỮNG NGƯỜI ĐANG SỐNG” – LỜI NHẮN CỦA BA NGƯỜI LÍNH Ở LẠI GIỮA RỪNG SÂU


HƯ PHẢI VỀ TỚI TAY NHỮNG NGƯỜI ĐANG SỐNG” – LỜI NHẮN CỦA BA NGƯỜI LÍNH Ở LẠI GIỮA RỪNG SÂU
Có những lá thư được viết để gửi cho một người thân yêu, có những lá thư được viết trong nỗi nhớ quê nhà, nhưng cũng có những lá thư vượt khỏi tình cảm riêng tư của một con người để trở thành lời nhắn gửi cho cả một thế hệ. Bức thư của ba chiến sĩ Lê Hoàng Vũ, Nguyễn Chí và Trần Viết Dũng là một lá thư như thế. Được viết trong những ngày cuối cùng của cuộc đời, giữa rừng sâu, khi cái chết đã ở rất gần, những người lính trẻ không biết lá thư có thể đến được tay ai, càng không biết bao giờ đất nước mới đi đến ngày hòa bình. Nhưng các anh vẫn viết, vẫn gửi lại những dòng chữ cuối cùng với một niềm tin giản dị mà lớn lao: “Thư phải về tới tay những người đang sống.” Hơn nửa thế kỷ đã đi qua, lá thư ấy cuối cùng đã trở về với cuộc đời và hôm nay, khi đọc từng dòng chữ của các anh, chúng ta không chỉ đọc một câu chuyện của chiến tranh mà còn nghe thấy tiếng gọi của Tổ quốc vọng về từ một thời hoa lửa.
Năm 1966, sau những trận chiến khốc liệt trên chiến trường miền Nam, Tiểu đội 1, Trung đội Ký Con được giao nhiệm vụ nghi binh, đánh lạc hướng địch để bảo vệ lực lượng phía sau. Trong cuộc chiến đấu đầy gian khổ ấy, những người lính đã phải đối mặt với bom đạn, đói khát, thương tích và sự truy lùng của quân địch. Những người đồng đội lần lượt ngã xuống. Cuối cùng, Lê Hoàng Vũ, Nguyễn Chí và Trần Viết Dũng dìu nhau vào giữa cánh rừng nguyên sinh ở thượng nguồn sông Đồng Nai. Ba con người, ba quê hương, ba cuộc đời còn rất trẻ nhưng cùng chung một con đường đã chọn: con đường chiến đấu vì độc lập, tự do của đất nước.
Có lẽ trong những giờ phút ấy, các anh hiểu rằng mình khó có thể trở về. Nhưng điều khiến chúng ta xúc động đến nghẹn lòng là trước ranh giới giữa sự sống và cái chết, điều các anh nghĩ đến không phải là sự sợ hãi của riêng mình. Các anh nghĩ đến đồng đội, nghĩ đến những người đang sống, nghĩ đến ngày đất nước được hòa bình. Khi sức lực đã cạn dần, các anh vẫn cố gắng viết lại những lời cuối cùng. Người này viết khi còn đủ sức, người kia tiếp tục khi người trước đã không còn. Lần lượt Lê Hoàng Vũ rồi Nguyễn Chí ra đi, Trần Viết Dũng ở lại viết những dòng cuối cùng. Bức thư được bọc cẩn thận trong ni-lông, buộc vào đầu võng, như thể các anh vẫn tin rằng một ngày nào đó sẽ có người tìm thấy và đưa nó trở về.



