Thử thách trong Gian khó: Đàn áp và Tinh thần Bất khuất (1931-1933) (1)
Sự phát triển mạnh mẽ của phong trào cách mạng chính là lý do khiến thực dân Pháp và tay sai tiến hành cuộc đàn áp, khủng bố tàn bạo. Chính sách "khủng bố trắng" của chúng là thước đo cho sức mạnh và tầm ảnh hưởng của Đảng bộ Trà Vinh, và cũng chính là lò lửa tôi luyện ý chí kiên trung, lòng trung thành vô hạn của các chiến sĩ cộng sản và quần chúng yêu nước.
Ngay sau cuộc biểu tình lịch sử tại Càng Long, kẻ thù đã lộ rõ bộ mặt khát máu. Chúng đã nổ súng vào đoàn biểu tình, gây thương vong cho nhân dân. Tiếp đó, chúng mở một chiến dịch đàn áp quy mô lớn, bắt bớ hàng loạt cán bộ, đảng viên và những người yêu nước. Hàng chục đồng chí đã sa vào tay giặc, trong đó có những cán bộ lãnh đạo cốt cán như Dương Háo Học, Nguyễn Văn Lẹ, Đoàn Văn Quý và nhiều người khác bị chúng đày ải nơi địa ngục trần gian Côn Đảo.
Tổ chức Đảng trên toàn tỉnh bị tổn thất nặng nề, các cơ sở bị phá vỡ, phong trào cách mạng tạm thời lắng xuống. Nhưng kẻ thù đã lầm. Chúng có thể giam cầm thể xác, nhưng không thể khuất phục được tinh thần, ý chí cách mạng của người cộng sản và nhân dân Trà Vinh.
Trong những năm tháng đen tối nhất, ý chí cách mạng không hề bị dập tắt. Tinh thần kiên trung, bất khuất của các đảng viên trong nhà tù đế quốc đã trở thành tấm gương sáng. Tình đồng chí, nghĩa đồng bào càng thêm bền chặt. Nhân dân đã không quản hiểm nguy, che chở, đùm bọc các gia đình có người bị bắt, thể hiện sâu sắc mối liên kết máu thịt không gì lay chuyển nổi giữa Đảng và Dân.
Từ trong tro tàn của sự đàn áp, ngọn lửa cách mạng vẫn âm ỉ cháy, chờ ngày bùng lên mạnh mẽ hơn, báo hiệu một giai đoạn phục hồi và phát triển mới.



