| Thư từ thế hệ hoa lửa: Lá thư “tuyệt mật” đi thăm miền Nam của Chủ tịch Hồ Chí Minh |
| ✉ Thư từ thế hệ hoa lửa: Bức thư tay thay tờ giấy báo tử 🔥| ✨Trân trọng hơn những câu chuyện lịch sử và những kỷ vật thiêng liêng được lưu giữ từ thời chiến như bức thư của liệt sĩ Lê Văn Huỳnh. Giữa 81 ngày đêm khói lửa bảo vệ Thành cổ Quảng Trị năm 1972, liệt sĩ Lê Văn Huỳnh đã viết nên bức thư được xem như một bản “di chúc” thiêng liêng gửi cho gia đình và Tổ quốc. Trong từng dòng chữ, ta cảm nhận được tình yêu quê hương cháy bỏng, niềm tin vững chắc vào thắng lợi cuối cùng và sự sẵn sàng h
Bức thư được xem như là bản “di chúc” thiêng liêng của liệt sĩ Lê Văn Huỳnh, được viết từ chiến trường Thành cổ Quảng Trị trong 81 ngày đêm khói lửa, được gia đình, bạn bè và đồng đội cất giữ và trao tặng cho Bảo tàng Thành Cổ Quảng Trị sau 40 năm
Mở đầu thư: "Toàn gia đình kính thương! Con ngồi đây biên vài dòng chữ cuối cùng phòng khi đã đi nghiên cứu bí mật trong lòng đất thì gia đình khỏi thấy đó là điều đột ngột.
Mẹ kính mến! Lớn lên trong tay mẹ từ khi còn trứng nước, chưa đền đáp được công ơn to lớn đó của mẹ thì đứa con út của mẹ đã phải đi thăm bố con rồi. Thư này tới tay mẹ, chắc mẹ buồn lắm. Lòng mang nặng đẻ đau giọt máu đào hơn ao nước lã, lá vàng còn ở trên cây, lá xanh rụng xuống trời ơi hỡi trời…”.
Đoạn viết cho mẹ: “… Thư này tới tay mẹ, chắc mẹ buồn lắm. Con của mẹ đã đi xa để lại cho mẹ nỗi buồn nhất trên đời. Con rất hiểu mẹ khổ đã nhiều, nay bao hy vọng nuôi con khôn lớn, song do đất nước có chiến tranh thì mẹ ơi, hãy lau nước mắt cho đời trẻ lâu, sống đến ngày đón mừng chiến thắng. Mẹ đừng buồn, coi như con đã sống trọn đời cho Tổ quốc mai sau…”.
Đối với vợ: "… Em yêu thương. Mọi lá thư đến với em đều là nguồn động viên em khi xa anh. Song, lá thư này đến tay em sẽ là nỗi buồn lớn nhất. Chúng ta sống với nhau chưa được bao lâu, thì chiến tranh đã cướp đi của em biết bao yêu thương, trìu mến. Người ta lấy chồng thì được chiều chuộng mọi điều. Em chưa được hưởng diễm phúc ấy đã phải xa anh…". “Thôi nhé em đừng buồn, khi được sống trong hòa bình hãy nhớ tới anh. Nếu thương anh thực sự, thì khi hòa bình có điều kiện vào Nam lấy hài cốt anh về”.
Đoạn anh dự đoán trước ngày mình hy sinh, dặn dò cặn kẽ để người nhà tìm hài cốt anh về: “...Đường đi như sau: Đi tàu vào thị xã Quảng Trị, qua sông Thạch Hãn là nơi anh đã hy sinh khi đưa hàng qua sông. Từ thị xã ngược qua cầu hỏi thăm về Nhan Biều 1, sẽ thấy tấm bia ghi dòng chữ tên anh đục trên mảng tôn. Thôi nhé đó là có điều kiện, còn không thì em cứ làm tốt những điều anh dặn ở trên là tốt lắm rồi…”.


