THỪA THIÊN- MỘT THỜI HOA LỬA
Chiến trường Thừa Thiên Huế - vùng đất của tuyến lửa khốc liệt nhưng hào hùng, giữa bom đạn, mưa rừng và những trận đánh ác liệt. Quân và nhân dân ta kiên cường bám trụ, chiến đấu vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Đó là những năm tháng tuổi trẻ giữ lại chiến hào, là tình đồng đội giữa chiến hào.
Tháng 7 năm 1968, nhập ngũ và được huấn luyện tại Đại Từ, Thái Nguyên. Sau khi Tôi bước vào quân ngũ tháng Bảy năm 1968, khi tuổi đời còn rất trẻ. Những ngày thao trường nắng gió, mồ hôi hòa với bùn đất, ai cũng gầy đi nhưng ánh mắt thì sáng lắm. Tết năm đó, chưa kịp sum vầy cho trọn, chúng tôi lên đường, hành quân thẳng vào chiến trường Thừa Thiên.
Thừa Thiên Huế… đến bây giờ nhắc lại, tim tôi vẫn thắt lại. Một vùng đất tuyến lửa, bom đạn dội xuống ngày đêm, mưa rừng xối xả, rừng núi chằng chịt, cái sống cái chết chỉ cách nhau gang tấc. Ban đêm đánh tiến công, ban ngày lại rút lên rừng, bám đồi mà giữ lực lượng. Trước mỗi trận đánh, trinh sát đi trước, lần từng lối mòn, từng ụ đất, có khi chỉ một sơ sẩy là không còn đường về.
Tôi không bao giờ quên những người đồng đội cùng tôi huấn luyện và chiến đấu ở xã Đà Vị (cũ). Sáu anh em, đều là thanh niên cùng quê, tuổi sàn sàn nhau, từng kề vai sát cánh trong chiến hào. Vậy mà rồi, qua từng trận đánh, từng người một ngã xuống. Các anh nằm lại giữa rừng sâu, đất Thừa Thiên ôm trọn tuổi xuân của họ.
Năm 1969 là những ngày ác liệt. Trong một trận đánh, tôi bị địch bắn trúng chân. Máu thấm ướt cả ống quần, đồng đội cõng tôi băng rừng, vượt suối trong làn đạn. Tôi được đưa ra điều trị ở Vĩnh Phúc. Nỗi đau thể xác rồi cũng lành, nhưng nỗi đau mất mát đồng đội thì theo tôi suốt cả cuộc đời.


