THUNG LŨNG GỌI HỒN
Giữa đại ngàn Hà Giang, nơi những dãy núi đá tai mèo dựng đứng ôm lấy đất trời, có một vùng đất mang trong mình những ký ức không thể nào quên. Người ta gọi nơi ấy bằng một cái tên đầy ám ảnh và xúc động: "Thung lũng Gọi Hồn".

THỜI HOA LỬA
THUNG LŨNG GỌI HỒN
Giữa đại ngàn Hà Giang, nơi những dãy núi đá tai mèo dựng đứng ôm lấy đất trời, có một vùng đất mang trong mình những ký ức không thể nào quên. Người ta gọi nơi ấy bằng một cái tên đầy ám ảnh và xúc động: "Thung lũng Gọi Hồn".
Đó không phải là một cái tên được ghi trên bản đồ hành chính.
Đó là cái tên được sinh ra từ ký ức của những người lính trở về.
Một cái tên chứa đựng nỗi đau của chiến tranh, sự hy sinh của đồng đội và tình cảm không bao giờ phai nhạt của những người còn sống dành cho những người đã nằm lại nơi biên cương.
Nơi đất đá lưu giữ ký ức người lính
Những năm 1984–1989, mặt trận Vị Xuyên trở thành một trong những chiến trường ác liệt nhất trong cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc.
Trên những điểm cao như 1509, 772, 685, 468..., từng mét đất đều thấm đẫm mồ hôi và máu của người lính.
Nơi đây không có những cánh đồng rộng lớn.
Không có những con đường bằng phẳng.
Chỉ có núi đá hiểm trở, những vách đá dựng đứng và những chiến hào nằm giữa mưa bom bão đạn.
Người lính Vị Xuyên đã từng nói:
"Sống bám đá đánh giặc, chết hóa đá bất tử."
Bởi họ sống cùng đá, chiến đấu trên đá và nhiều người đã mãi mãi hòa vào đá núi biên cương.
Vì sao gọi là "Thung lũng Gọi Hồn"?
Cái tên ấy xuất phát từ cảm nhận của những người trở lại chiến trường xưa.
Khi đứng giữa núi rừng Vị Xuyên, nhìn những triền núi hoang sơ, những khe đá sâu hun hút, nhiều cựu chiến binh như nghe thấy tiếng gọi của đồng đội năm nào.
Không phải tiếng gọi của sự sợ hãi.
Mà là tiếng gọi của ký ức.
Tiếng gọi của những người lính đã từng sát cánh bên nhau trong những ngày tháng khốc liệt nhất.
Có người gọi tên đồng đội giữa lưng chừng núi.
Có người đặt bó hoa bên một tảng đá.
Có người lặng im rất lâu trước những nơi từng là trận địa.
Bởi họ biết, dưới lớp đất đá kia có thể vẫn còn những người bạn chiến đấu của mình – những người đã ra đi nhưng chưa bao giờ bị lãng quên.
Nơi những người lính gửi lại tuổi thanh xuân
Chiến tranh ở Vị Xuyên không chỉ được đo bằng những trận đánh.
Nó còn được đo bằng những cuộc chia ly.
Có những chàng trai tuổi mười tám, đôi mươi rời quê hương lên đường bảo vệ Tổ quốc. Họ mang theo lời hẹn ngày trở về, mang theo hình ảnh gia đình trong tim.
Nhưng giữa chiến trường khốc liệt, có những người đã dừng lại mãi mãi.
Họ nằm lại giữa núi rừng.
Không phải để trở thành những cái tên trong quá khứ.
Mà để trở thành một phần của đất nước hôm nay.
Mỗi ngọn núi, mỗi khe đá ở Vị Xuyên đều như lưu giữ câu chuyện của họ.
Trở về để tri ân
Hằng năm, những người lính năm xưa lại tìm về Vị Xuyên.
Họ đi qua những con đường cũ.
Đứng trước những điểm cao từng chiến đấu.
Thắp những nén hương cho đồng đội.
Trong khoảnh khắc ấy, khoảng cách của thời gian dường như biến mất. Những người lính già lại trở về với tuổi đôi mươi của mình – tuổi của chiến hào, của tình đồng đội và của những lời hứa chưa trọn.
Họ không gọi những người đã hy sinh là người đã mất.
Bởi trong trái tim đồng đội:
Các anh vẫn còn sống.
Sống trong ký ức.
Sống trong lòng đất mẹ.
Sống trong từng câu chuyện được kể lại cho thế hệ mai sau.
Vị Xuyên – nơi ký ức hóa thành bất tử
Hôm nay, Vị Xuyên đã hồi sinh.
Núi rừng vẫn xanh.
Bản làng ngày càng đổi mới.
Nhưng những câu chuyện về một thời hoa lửa vẫn còn vang vọng.
"Thung lũng Gọi Hồn" không chỉ là biểu tượng của nỗi đau chiến tranh.
Đó còn là biểu tượng của tình đồng đội.
Của lòng biết ơn.
Của sự hy sinh cao cả vì độc lập, chủ quyền và bình yên của Tổ quốc.
Bởi có những người lính đã ra đi, nhưng họ không biến mất.
Họ đã hóa thành núi đá.
Hóa thành mây trời biên giới.
Hóa thành ký ức bất tử trong lòng dân tộc.
Vị Xuyên hôm nay bình yên, bởi nơi đây từng có những con người sẵn sàng hiến dâng tuổi xuân để bảo vệ từng tấc đất quê hương.


