Người có công giúp đỡ cách mạng

THƯƠNG BINH, BỆNH BINH – BÁC SĨ QUÂN Y HOÀNG MINH TÂM

Trong hành trình tìm hiểu về những người có công với cách mạng, tôi đặc biệt xúc động trước câu chuyện của bác sĩ quân y Hoàng Minh Tâm – một bệnh binh đã dành trọn cuộc đời cho ngành y, dù bản thân mang thương tật vĩnh viễn.

26/02/2026ĐOÀN CƠ SỞ BỆNH VIỆN ĐA KHOA TRÀ VINH (ĐOÀN TNCS HỒ CHÍ MINH UBND TỈNH VĨNH LONG)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1967, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, bác Tâm tình nguyện nhập ngũ và được phân công làm quân y tại chiến trường K. Công việc của bác không chỉ là băng bó, cấp cứu mà còn trực tiếp tham gia các ca tiểu phẫu trong điều kiện vô cùng thiếu thốn. Giữa rừng sâu, nơi sốt rét hoành hành, thuốc men khan hiếm, lương thực thiếu thốn, những người lính quân y vừa là thầy thuốc, vừa là chỗ dựa tinh thần cho bộ đội.

Có những đêm mưa rừng xối xả, ánh đèn dầu leo lét trong căn hầm dã chiến, bác vẫn kiên trì khâu từng vết thương, giành giật sự sống cho đồng đội. Nhiều lần đang cấp cứu thì bom đạn dội xuống, đất đá rung chuyển, nhưng bàn tay người thầy thuốc vẫn không rời vết mổ.

Trong một lần hành quân, bác không may trúng mảnh bom vào lưng. Vết thương nặng để lại di chứng suốt đời, sức khỏe suy giảm nghiêm trọng. Tuy nhiên, khi được chuyển về tuyến sau điều trị, bác không xin phục viên mà tiếp tục ở lại công tác tại trạm quân y trung đoàn. Với bác, còn có thể đứng vững là còn có thể cứu người.

Sau ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, mang trong mình thương tật nhưng không khuất phục số phận, bác quyết tâm theo học trường y để nâng cao trình độ chuyên môn. Tốt nghiệp, bác trở về quê hương, mở phòng khám nhỏ tại nhà, chủ yếu điều trị miễn phí cho thương binh, bệnh binh và gia đình chính sách. Nhiều người dân nghèo trong vùng cũng tìm đến bác, bởi ở đó không chỉ có thuốc men mà còn có sự ân cần, sẻ chia.

Trong căn nhà giản dị của mình, bác lưu giữ hàng trăm lá thư tri ân của những đồng đội từng được bác cứu sống. Mỗi lá thư là một kỷ niệm, một minh chứng cho nghĩa tình đồng đội sâu nặng. Bác thường nói một câu giản dị mà lay động lòng người:
“Tôi còn sống là nhờ đồng đội, nên phần đời còn lại phải chăm sóc lại họ.”

Không chỉ tận tụy trong chuyên môn, bác còn tích cực tham gia công tác địa phương, tuyên truyền truyền thống cách mạng cho thế hệ trẻ, động viên con cháu sống có lý tưởng, biết trân trọng hòa bình hôm nay. Với bác, thương tật không phải là nỗi buồn mà là dấu ấn nhắc nhớ về một thời cống hiến.

Cuộc đời của bác sĩ Hoàng Minh Tâm là hiện thân của lòng biết ơn, sự hy sinh thầm lặng và tinh thần vượt lên nghịch cảnh. Từ người lính quân y nơi chiến trường khốc liệt đến người thầy thuốc tận tụy giữa đời thường, bác đã chọn sống một cuộc đời ý nghĩa – sống để trả nghĩa đồng đội, sống để phục vụ Nhân dân.

Câu chuyện của bác nhắc nhở mỗi chúng ta hôm nay phải biết trân trọng giá trị của hòa bình, không ngừng rèn luyện bản thân, sống nhân ái và có trách nhiệm với cộng đồng. Bởi lòng yêu nước không chỉ thể hiện trong chiến tranh mà còn được tiếp nối bằng những việc làm cụ thể, bền bỉ trong thời bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn