THƯƠNG BINH, BỆNH BINH – THÂN THỂ DẪU CÓ IN HẰN DẤU VẾT TÀN NHẪN CỦA THỜI GIAN, TINH THẦN VẪN CAN TRƯỜNG BẤT KHUẤT
Chiến tranh dẫu đã lùi vào dĩ vãng, nhưng dư âm của nó vẫn hằn sâu trên những vết thương da thịt. Viết tiếp chương hồi cho "Cuộc chiến hoa lửa: Ký ức vàng son, sáng ngời hào khí", các thương bệnh binh chính là những minh chứng sống động nhất cho một tinh thần thép: dẫu cơ thể có chịu nhiều mất mát, ngọn lửa cống hiến chưa bao giờ lụi tàn.
Chiến tranh dẫu đã lùi vào dĩ vãng, nhưng dư âm của nó vẫn hằn sâu trên những vết thương da thịt. Viết tiếp chương hồi cho "Cuộc chiến hoa lửa: Ký ức vàng son, sáng ngời hào khí", các thương bệnh binh chính là những minh chứng sống động nhất cho một tinh thần thép: dẫu cơ thể có chịu nhiều mất mát, ngọn lửa cống hiến chưa bao giờ lụi tàn.
Dù cơ thể mang nặng những thương tổn hay mang trong mình trọng bệnh do di chứng chiến tranh, các thương binh, bệnh binh vẫn giữ vững phẩm chất cao đẹp của người lính Bộ đội Cụ Hồ giữa lòng thời bình. Minh chứng sống động cho nghị lực phi thường này chính là Nhà giáo ưu tú Nguyễn Ngọc Ký. Bị liệt cả hai tay từ năm lên bốn tuổi do bạo bệnh trong bối cảnh đất nước chiến tranh, ông không cam chịu số phận mà kiên trì tập viết, tập làm mọi việc bằng đôi bàn chân của mình. Ông vượt qua nghịch cảnh để tốt nghiệp đại học, trở thành một nhà giáo mẫu mực và nhà văn giàu lòng nhân ái, truyền cảm hứng cho hàng triệu thế hệ học sinh Việt Nam. Ý chí sắt đá của ông đã chứng minh chân lý sâu sắc mà Bác Hồ từng căn dặn: "Thương binh tàn nhưng không phế", luôn là tấm gương sáng ngời về sự kiên cường, nỗ lực đóng góp những giá trị tốt đẹp cho cuộc đời.


