Thương binh Bùi Công Tuyển
Chuyện tình cổ tích thời hậu chiến Khi cuộc chiến tranh biên giới Tây Nam và nghĩa vụ quốc tế tại Campuchia bùng nổ
Thương binh Bùi Công Tuyển – Chuyện tình cổ tích thời hậu chiến Khi cuộc chiến tranh biên giới Tây Nam và nghĩa vụ quốc tế tại Campuchia bùng nổ, chàng trai trẻ Bùi Công Tuyển khi ấy chưa đầy 18 tuổi đã gác lại bút nghiên để hăng hái lên đường nhập ngũ. Chiến trường Campuchia những năm tháng ấy vô cùng khốc liệt với những trận càn quét liên miên của phiến quân Pol Pot. Trong một trận chiến đấu ác liệt nhằm bảo vệ biên giới và giúp đỡ nhân dân nước bạn, đơn vị của anh bị rơi vào trận địa phục kích bằng mìn của địch. Tiếng nổ lớn vang lên, mảnh kim khí găm nát cơ thể của người chiến sĩ trẻ, khiến anh ngất lịm đi giữa vũng máu.Bùi Công Tuyển được đồng đội cứu sống, nhưng cái giá phải trả vô cùng đắt: anh vĩnh viễn mất đi một chân và một mắt, mang trên mình thương tật đặc biệt nặng. Đến năm 1987, sau khi kết thúc quá trình điều trị ban đầu, anh được chuyển về điều dưỡng dài hạn tại Trung tâm Người có công tỉnh Thanh Hóa. Những ngày đầu trở về, nỗi đau thể xác kéo theo sự mặc cảm, tự ti về cơ thể không còn lành lặn từng có lúc khiến người cựu chiến binh trẻ cảm thấy bế tắc trước tương lai mờ mịt phía trước.Thế nhưng, chính tại trung tâm điều dưỡng này, một bước ngoặt thay đổi cuộc đời anh đã xuất hiện dưới hình bóng của nữ y tá Lê Thị Sáu. Chị Sáu là một cô gái trẻ lành lặn, dịu dàng, được phân công chăm sóc các thương bệnh binh nặng. Hàng ngày chứng kiến những cơn đau co giật mỗi khi trái gió trở trời của anh Tuyển, nhìn thấy nghị lực chịu đựng và sự chân thành của người lính, lòng trắc ẩn của người thầy thuốc đã dần chuyển hóa thành tình yêu sâu sắc. Chị Sáu đã vượt qua mọi sự hoài nghi, ngăn cản từ phía gia đình và bạn bè để quyết định gắn bó cuộc đời mình với anh. Họ kết hôn và chị nguyện làm "đôi chân, đôi mắt" đồng hành cùng anh suốt chặng đường đời, dệt nên một câu chuyện tình yêu cổ tích đầy bao dung và lay động lòng người giữa đời thường.



