Người có công giúp đỡ cách mạng

Thương binh - Bùi Văn đội trở về sau chiến tranh

Phú Thọ15/12/2025Đoàn xã Yên Phú (xã Yên Phú)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

chúng tôi mới có dịp ghé thăm CCB Bùi Văn Đội tại nhà riêng ở xóm Chiềng. Dù tuổi đã ngoài 70, nhưng ông Đội vẫn rất minh mẫn, nhanh nhẹn. Những trận đánh ác liệt cách đây 50 năm được ông kể lại một cách mạch lạc.

19 tuổi, chàng thanh niên tham gia lực lượng thanh niên xung phong phục vụ cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Năm 1967 ông được vào quân đội, thuộc biên chế của Tiểu đoàn 35, Sư đoàn 320 đóng quân ở huyện Nho Quan (Ninh Bình). Thời kỳ này, chiến tranh bước vào giai đoạn khốc liệt nên chỉ sau hơn 2 tháng huấn luyện ông được điều động vào chiến trường miền Nam. Đơn vị ông hành quân vào vùng núi rừng huyện Trà My (Quảng Nam). Cuối năm 1967, đơn vị nhận được lệnh sẵn sàng chiến đấu. “Thời gian này, ở Quân khu V bộ đội đã bí mật đánh chiếm một số mục tiêu then chốt để hỗ trợ quần chúng ở nông thôn vào kết hợp lực lượng nhân dân trong thành thị khởi nghĩa giành chính quyền. Ta chủ trương lấy khởi nghĩa của quần chúng giành chính quyền là chính” - CCB Bùi Văn Đội nhớ lại. Cuối tháng 12-1967, đơn vị nhận được lệnh bí mật di chuyển xuống đồng bằng thuộc các vùng Duy Xuyên, Điện Bàn, Hội An. Ngày 28 tết, đơn vị ông tổ chức tập kích vào chùa Duy Xuyên (Quảng Nam) nơi quân địch đang cố thủ. Đêm 31-1-1968 (mồng 1 tết Mậu Thân), cuộc tổng tiến công và nổi dậy của quân - dân miền Nam chính thức bắt đầu. Sau tiếng pháo tết, tiếng súng, lựu đạn nổ râm ran khắp nơi. “Đơn vị tôi nhận lệnh đánh vào Ty cảnh sát Đà Nẵng. Do bị tấn công bất ngờ nên địch choáng váng, hốt hoảng và ra sức chống trả quyết liệt. Sau thời gian cầm cự, địch nhanh chóng rút quân, ta giữ được trận địa, chiếm giữ các lô cốt, trụ sở làm việc của chúng” - ông Đội kể. Đến mồng 5 tết, sau nhiều đợt phản công của địch, ông cùng nhiều đồng chí bị thương nặng, nhiều người hy sinh vì không được cứu chữa kịp thời. Lúc này, ta và địch giằng co quyết liệt. Những ai còn sức đều cầm súng chiến đấu với địch để bảo vệ từng tấc đất. Sau 2 ngày bị thương nằm ở ty cảnh sát, ông được du kích chuyển ra tuyến ngoài nhưng lại bị địch bắt. “Lúc đó khoảng 2 giờ đêm, tôi và một số đồng đội bị thương trên đường chuyển ra vùng giải phóng để điều trị thì bị địch bắt. Một số người bị chúng thẳng tay bắn chết, tôi bị chúng đánh ngất xỉu. Khi tỉnh lại, tôi thấy tay chân mình bị trói, tôi cố cởi trói và lết về phía ngôi làng nhỏ chờ thời cơ trốn thoát nhưng bị chúng bắt lại. Một sĩ quan người Mỹ lệnh đưa trực thăng đến chuyển tôi về bệnh việnđể khai thác thông tin” - ông nhớ lại. Sau khoảng 1 tháng điều trị vết thương, địch đưa ông về giam tại nhà tù Non Nước để tiếp tục tra tấn. Tháng 7-1968, quân ta tập kích vào nhà tù, giải cứu tù binh nhưng bất thành. Đến ngày 28-7-1968, địch chuyển tất cả tù binh bằng trực thăng ra đảo Phú Quốc vào tháng 2-1973. Do sức khỏe yếu nên ông xin xuất ngũ trở về địa phương với chế độ thương binh hạng 3/4. Cuộc sống của thương binh vô cùng khó khăn. Nhưng với phẩm chất người lính Cụ Hồ, không cam chịu đói nghèo, vợ chồng ông tích cực phát triển kinh tế từ trồng cây ngắn ngày, dần dần tích cóp mở rộng diện chuyển sang làm gạch. Thu nhập từ đó đủ nuôi các con ăn học đàng hoàng. Hiện các con ông đều đã trưởng thành và lập gia đình, riêng vợ chồng ông tích cực tham gia hoạt động xã hội và có thời gian chăm sóc nhau. Lúc rảnh rỗi ông thường kể về những tháng ngày hào hùng của một thời hoa lửa. “Với tôi, cuộc Tổng tiến công và nổi dậy xuân Mậu Thân năm 1968 là sự kiện không thể nào quên. Bởi sau sự kiện lịch sử này đã buộc đế quốc Mỹ phải ngồi vào bàn đàm phán tại Paris, mở ra cục diện mới cho cách mạng Việt Nam. Những lúc quây quần bên con cháu, tôi vẫn thường xuyên nhắc lại để răn dạy chúng phải biết quý trọng giá trị của hòa bình, phấn đấu học tập, xây dựng quê hương, đất nước”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn