Cựu chiến binh

Thương binh, cuuwjc hcieens binh Lê Thạc Mạo

Thương binh/ Cựu chiến binh Lê Thạc Mạo, quê quán: Khối 2, Phường Hoàng Mai (trước đây là xóm 2, Quỳnh Vinh cũ) sinh ngày 20/6/1949.

Nghệ An08/07/2026Lê Thị Bảo Trâm (Đoàn phường Hoàng Mai)7 lượt xem0 lượt chia sẻ

"Máu của họ đã đổ vì mảnh đất này. Những vết thương trên da thịt họ là huân chương cao quý nhất của lòng yêu nước”.

(Trích “Nhật kí Đặng Thùy Trâm” - Đặng Thùy Trâm)

Trải qua bao năm tháng chiến đấu ròng rã và hy sinh hết mình vì Tổ quốc, những kí ức về thời kì rực lửa bảo vệ giang sơn vẫn vẹn nguyên trong tấm trí của những người cựu chiến binh và các thương binh... Là một nhân chứng lịch sử, thương binh Lê Thạc Mạo đã đi qua những năm tháng khói lửa ấy, cống hiến cả thanh xuân và xương máu để đổi lấy nền độc lập, hòa bình cho đất nước hôm nay.

Thương binh Lê Thạc Mạo sinh ngày 20/6/1949, quê quán tại khối 2, phường Hoàng Mai (Quỳnh Vinh cũ). Tháng 7/1967, khi vừa tròn tuổi 18 tuổi, ông tình nguyện nhập ngũ bắt đầu hành trình cống hiến cho Tổ quốc với nhiệm vụ làm thư kí đội, quân báo của xã thuộc đơn vị trực phòng không pháo 37 Hoàng Mai. Trong suốt 23 năm phục vụ trong quân đội, ông đã tham gia nhiều chiến dịch quan trọng, góp phần vào cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Đầu năm 1968, tổng tiến công Tết Mậu Thân 10/2 đến cuối tháng 3/1968 đánh Mỹ tại sân bay Tà Cơn, đơn vị của ông nhận lệnh ngày đêm đào hệ thống giao thông hào chằng chịt bủa vây sân bay, vất vả và gian lao như thế đôi bàn tay phồng rộp, áo quần đẫm mồ hôi hòa cùng bùn đất, chỉ cần sơ sẩy là trúng bom, nhưng đồng đội và ông vẫn lầm lũi đào vì “hào đi đến đâu, vòng vây siết đến đó”. Từ hệ thống chiến hào đào được đó, trận chiến bước vào giai đoạn nghẹt thở và quyết liệt nhất, 55 ngày đêm chiến đấu ác liệt khoảnh khắc quân ta làm chủ hoàn toàn sân bay Tà Cơn, ông và đồng đội từ dưới giao thông hào rũ bùn đất đứng lên. Nhìn xác máy bay Mỹ cháy sạm nằm ngổn ngang và lá cờ giải phóng tung bay trên đỉnh cứ điểm, mọi mệt mỏi, gian khổ suốt hơn 55 ngày qua như tan biến, thay vào đó là những giọt nước mắt nghẹn ngào vì dòng máu anh hùng của đồng đội đã không uổng phí.

Đến tháng 8 năm 1968, đơn vị của ông nhận lệnh hành quân bí mật về hướng quận Đức Lập (vùng đất Quảng Đức xưa, nay là huyện Đắk Mil, tỉnh Đắk Nông bây giờ) Nhiệm vụ của ông và các đồng đội lúc bấy giờ là phải nhổ bằng được cái "gai" nhức nhối trên hành lang chiến lược: Trại Lực lượng đặc biệt Đức Lập, hay còn gọi là cứ điểm Đồi 722. Đến đêm 23-8 trận chiến chính thức mở màn, đất trời Đức lập rung chuyển dưới loạt pháo mở đường của quân ta, suốt 4 ngày đêm giằng co giành từng tấc đất, chiến hào. Máu của đồng đội ông - những chàng trai tuổi mười chín, đôi mươi đã hòa vào lòng đất Tây Nguyên dưới lớp cỏ tranh cháy sém. Giờ đây, chiến trường xưa đã xanh màu cây trái, trở thành Di tích lịch sử Đồi 722.

Đến cuối năm đó, một lần nữa ông cùng đồng đội nhận lệnh hành quân hướng về miền Đông Nam Bộ, tiến thẳng vào mật khu Dương Minh Châu tại Sóc Con Trăng (Tây Ninh). Cái rét tháng 12 của rừng cao su bấy giờ buốt thấu xương, nhưng không khí chiến trường còn nóng hơn hỏa ngục. Trận chiến ở Sóc Con Trăng là những chuỗi ngày bám trụ chốt giữ, trận chiến vô cùng dai dẳng. Gian khổ, máu và nước mắt đổ xuống Sóc Con Trăng mùa đông năm ấy nhiều không sao kể xiết, nhưng ông và đồng đội đã chặn đứng được bàn tay đẫm máu của quân thù, bảo vệ vững chắc vùng căn cứ cách mạng.

Năm 1975, Miền Nam hoàn toàn giải phóng, đất nước thống nhất. Với những đóng góp và kinh nghiệm xương máu từ các trận Đức Lập, Sóc Con Trăng, ông vinh dự được nhận Huy chương giải phóng hạng nhất và Quân đội tin tưởng trao quân hàm Trung úy , giữ chức vụ Cán bộ tiểu đoàn.

Cứ ngỡ được yên tâm công tác thì biên giới Tây Nam lại bùng nổ xung đột. Đầu năm 1979, trên cương vị chỉ huy tiểu đoàn, ông lại dẫn quân sang Campuchia làm nhiệm vụ. Suốt quãng thời gian công tác, ông vừa lo chiến thuật truy quét Khmer Đỏ, vừa đùm bọc các chiến sĩ trẻ vượt qua sốt rét rừng. Hoàn thành nhiệm vụ rút quân về nước, ông được trao tặng thêm Huy chương chiến sĩ vẻ vang hạng nhất.

Rời tay súng trở về quê hương, ông tiếp tục cống hiến 12 năm liền giữ chức Chủ tịch Hội Cựu chiến binh xã. Đến nay, với 58 năm tuổi Đảng, những vết thương cũ khi trái gió trở trời lại đau nhức, nhưng nhìn đất nước hòa bình, ông thấy cuộc đời binh nghiệp và cống hiến của mình hoàn toàn trọn vẹn.

Câu chuyện về người cựu chiến binh với 58 năm tuổi Đảng là minh chứng sống động cho phẩm chất cao đẹp và sự cống hiến trọn vẹn của người lính Bộ đội Cụ Hồ từ thời chiến đến thời bình. Tấm gương kiên trung của ông không chỉ khắc sâu vào lịch sử quê hương mà còn là ngọn đuốc sáng soi đường cho các thế hệ trẻ về lòng yêu nước và trách nhiệm dựng xây đất nước.

Nhìn vào mái tóc đã bạc phơ và tấm huy chương giải phóng lấp lánh trên ngực áo của thương binh Lê Thạc Mạo, thế hệ hôm nay mới thấu hiểu hết cái giá của hai chữ "hòa bình". Khát vọng tuổi 18 dấn thân vào bom đạn ngày ấy, cùng 12 năm lặng thầm cống hiến cho công tác Hội Cựu chiến binh thời bình đã dệt nên một cuộc đời binh nghiệp hoàn toàn trọn vẹn. Câu chuyện của ông không chỉ là niềm tự hào duy nhất mà còn cả thế hệ mai sau, đã trở thành ngọn đuốc tinh thần, nhắc nhở tuổi trẻ phải biết sống trách nhiệm, biết cúi đầu tri ân quá khứ và vững vàng tiếp nối cha anh trên hành trình dựng xây đất nước giàu đẹp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn