thương binh đỗ doãn hoà
Ông Đỗ Doãn Hòa, sinh năm 1933, là một trong những lớp người lính đi qua hai cuộc kháng chiến với biết bao gian khổ và mất mát. Ở tuổi xế chiều, ký ức về chiến trường xưa vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí ông, đặc biệt là một lần bị thương mà ông không bao giờ quên. Ông kể rằng, hôm đó đơn vị đang làm nhiệm vụ vận chuyển và giữ đường dây liên lạc trong điều kiện chiến sự diễn biến rất căng thẳng. Địa hình rừng núi hiểm trở, mưa rừng kéo dài, đường đi trơn trượt, mọi hoạt động đều phải tuyệt đối giữ bí mật và nhanh chóng. Trong một đợt truy kích bất ngờ của địch, bom đạn dội xuống liên tục khiến cả khu vực rung chuyển. Ông cùng đồng đội vừa chạy vừa tìm cách giữ thông tin liên lạc, nhưng một loạt đạn pháo nổ gần vị trí trú ẩn đã khiến ông bị thương ở chân và vai. Cơn đau đến bất ngờ, nhưng giữa tiếng bom rền, ông chỉ kịp nằm ép sát xuống đất, giữ chặt mạch liên lạc quan trọng của đơn vị. Ông nhớ rõ cảm giác lúc ấy không phải là sợ hãi cho bản thân, mà là lo cho đồng đội và nhiệm vụ chưa hoàn thành. Trong tiếng gọi nhau giữa khói lửa, đồng đội đã nhanh chóng tiếp cận, kéo ông ra khỏi khu vực nguy hiểm và sơ cứu tạm thời ngay tại chỗ trước khi chuyển về tuyến sau. Vết thương sau đó để lại di chứng, khiến sức khỏe ông suy giảm nhiều. Nhưng với ông Hòa, điều đáng nhớ nhất không phải là nỗi đau thể xác, mà là tình đồng đội trong khoảnh khắc sinh tử – khi không ai bỏ rơi ai, khi sự sống được giữ lại bằng chính sự hy sinh và sẻ chia. Trở về quê hương sau chiến tranh, ông tiếp tục cuộc sống bình dị của người lính già, mang theo ký ức không thể phai mờ về một thời đạn bom, nơi mà lòng dũng cảm và tình người được thử thách đến tận cùng.



