Thương binh hạng 3/4 – ông Phan Văn Dũng, xã Triệu Thuận, huyện Triệu Phong
Ông Phan Văn Dũng, sinh năm 1950, quê quán xã Triệu Thuận, huyện Triệu Phong, tỉnh Quảng Trị, là thương binh hạng 3/4, trực tiếp tham gia chiến đấu tại Thành Cổ Quảng Trị trong 81 ngày đêm năm 1972, thuộc diện người có công với cách mạng theo hồ sơ quản lý tại địa phương.
Sinh ra bên dòng sông Thạch Hãn, ông Dũng lớn lên trong hoàn cảnh quê hương thường xuyên bị bom đạn tàn phá. Năm 1969, ông nhập ngũ, được biên chế vào đơn vị bộ binh thuộc mặt trận Trị – Thiên.
Tháng 4 năm 1972, khi chiến dịch giải phóng Quảng Trị bắt đầu, đơn vị ông tham gia tiến công và sau đó được lệnh bám trụ bảo vệ khu vực Thành Cổ. Từ cuối tháng 6 năm 1972, khi đối phương mở các đợt phản kích tái chiếm thị xã, ông Dũng cùng đồng đội chiến đấu liên tục trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt.
Bom pháo dội xuống với mật độ dày đặc, nhiều đoạn hào vừa đào xong đã bị san phẳng. Bộ đội phải lợi dụng từng ụ đất, từng đoạn tường đổ nát để bám trụ. Việc tiếp tế qua sông Thạch Hãn chủ yếu thực hiện vào ban đêm, đối mặt với pháo kích liên tục.
Tháng 8 năm 1972, trong một trận đánh giành giật khu vực phía Đông Thành Cổ, ông Phan Văn Dũng bị mảnh pháo găm vào vai và lưng. Dù bị thương, ông vẫn cùng đồng đội giữ vững vị trí cho đến khi được lệnh rút về tuyến sau điều trị.
Sau thời gian điều trị dài ngày, thương tật để lại di chứng hạn chế khả năng lao động. Căn cứ kết quả giám định, ông được công nhận là thương binh hạng 3/4, hưởng chế độ chính sách theo quy định của Nhà nước.
Sau năm 1975, ông phục viên trở về quê nhà Triệu Thuận, tham gia sản xuất và tích cực trong phong trào Hội Cựu chiến binh. Ông thường xuyên tham gia các hoạt động tri ân tại Thành Cổ Quảng Trị, kể lại cho thế hệ trẻ về những ngày tháng “mùa hè đỏ lửa” 1972.
Hiện nay, ông sinh sống tại địa phương, được hưởng đầy đủ chế độ dành cho thương binh. Cuộc đời ông Phan Văn Dũng là minh chứng cho tinh thần kiên cường, bám trụ của người lính Quảng Trị trong 81 ngày đêm lịch sử tại Thành Cổ – nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc, nhưng ý chí bảo vệ từng tấc đất quê hương không bao giờ lung lay.



