Người có công giúp đỡ cách mạng

thương binh hoàng liên sơn

Bắc Ninh24/04/2026Nguyễn Thị Hào (Tam Tiến)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

rong buổi gặp gỡ với Ban Thường vụ Đoàn xã Tam Tiến, thương binh Hoàng Liên Sơn chia sẻ lại một kỷ niệm mà ông vẫn luôn coi là dấu ấn sâu sắc nhất trong quãng đời quân ngũ của mình.

Ông Sơn chậm rãi nói, giọng đã pha chút run của tuổi già nhưng ký ức thì vẫn rất rõ ràng. Ông kể rằng, thời đó đơn vị ông đang làm nhiệm vụ giữa một vùng rừng núi, nơi mọi hoạt động đều phải tuyệt đối bí mật và luôn tiềm ẩn nguy hiểm. Những ngày hành quân kéo dài liên miên, có khi cả tuần không gặp được dân, chỉ có rừng, suối và tiếng bước chân đồng đội.

“Lúc ấy khó khăn nhất không phải là thiếu ăn hay thiếu ngủ,” ông nói với các đoàn viên, “mà là những lúc đồng đội gặp nguy hiểm mà mình không thể chậm trễ dù chỉ một giây.”

Ông nhớ nhất một lần đơn vị đang cơ động thì bất ngờ gặp tình huống bị phục kích. Trong khoảnh khắc hỗn loạn, một đồng đội của ông bị ngã xuống khu vực trống, rất dễ bị lộ vị trí. Không kịp suy nghĩ, ông lập tức lao tới kéo đồng đội vào bìa rừng, dùng chính thân mình che chắn trong lúc chờ đơn vị tổ chức rút lui an toàn.

Khoảnh khắc ấy, ông Sơn nói, mọi thứ diễn ra rất nhanh. Chỉ có tiếng tim đập, tiếng lá rừng xào xạc và cảm giác phải giữ cho đồng đội còn sống bằng mọi giá. Sau trận đó, ông bị thương và phải điều trị một thời gian dài, nhưng đồng đội của ông thì đã được cứu sống.

Kể đến đây, ông dừng lại khá lâu rồi nói nhỏ: “Đi qua chiến tranh rồi mới thấy, có những thứ không phải huân chương nào cũng ghi hết được… đó là tình đồng đội.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn