Bài viết

Thương binh Lê Hữu Trác-Người lính giữ lửa giữa đời thường

Không chỉ ghi dấu ấn trong bom đạn chiến trường, hình ảnh người thương binh tàn nhưng không phế thời bình cũng là những câu chuyện vô cùng cảm động

Hà Tĩnh04/08/2026Xã Bình Sơn (Đoàn xã Bình Sơn)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Không chỉ ghi dấu ấn trong bom đạn chiến trường, hình ảnh người thương binh tàn nhưng không phế thời bình cũng là những câu chuyện vô cùng cảm động. Thương binh nặng Lê Hữu Trác (quê Hà Tĩnh) bước ra khỏi cuộc chiến chống Mỹ với tỷ lệ thương tật lên tới trên 81%, mang trong mình nhiều mảnh đạn cùng vô số cơn đau mỗi khi thời tiết thay đổi.
Trở về cuộc sống thường nhật với thân thể không còn lành lặn, ông từ chối việc nghỉ ngơi thụ động để trở thành gánh nặng cho xã hội. Mặc cho đôi chân đi lại khó khăn, ông xắn tay áo bắt đầu hành trình khai hoang phủ xanh đất trống đồi trọc, biến vùng đồi núi cằn cỗi thành trang trại kinh tế bạt ngàn cây trái và trang trại chăn nuôi.
Không chỉ tự lực làm giàu, ông Trác còn tận tụy hướng dẫn kỹ thuật, hỗ trợ vốn và tạo việc làm ổn định cho hàng chúp con em đồng đội.

Bước ra khỏi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, ông Lê Hữu Trác mang trên mình tỷ lệ thương tật lên tới trên 81%. Thân thể ông không còn lành lặn, trong người vẫn còn găm lại những mảnh đạn sắc lạnh của kẻ thù. Mỗi khi thời tiết thay đổi, những vết thương cũ lại cựa mình, mang đến cho ông vô số cơn đau nhức nhối. Thế nhưng, sự khắc nghiệt của thương tật không thể khuất phục được ý chí của người chiến sĩ. Trở về với cuộc sống thường nhật, ông kiên quyết từ chối việc nghỉ ngơi thụ động để trở thành gánh nặng cho gia đình và xã hội. Với ông, còn sống trở về đã là một may mắn lớn, và ông phải sống sao cho xứng đáng với những đồng đội đã ngã xuống.

Mặc cho đôi chân đi lại khó khăn, người thương binh già ấy đã xắn tay áo, bắt đầu một cuộc chiến mới trên mặt trận kinh tế. Ông chọn đối mặt với thử thách gian khổ: khai hoang phủ xanh đất trống đồi trọc. Bằng bàn tay, khối óc và giọt mồ hôi của một người lính, ông đã biến vùng đồi núi cằn cỗi, sỏi đá năm xưa thành một trang trại kinh tế bạt ngàn cây trái và một khu chăn nuôi trù phú. Giữa nắng cháy miền Trung, màu xanh của sự sống đã hồi sinh từ ý chí kiên cường của một con người tưởng chừng như không còn lành lặn.

Không dừng lại ở việc tự lực làm giàu cho bản thân, tấm lòng của ông Lê Hữu Trác còn tỏa sáng qua tình yêu thương đồng đội sâu sắc. Hiểu được cái nghèo, cái khó của những người cùng chung chiến tuyến, ông đã tận tụy hướng dẫn kỹ thuật sản xuất, hỗ trợ nguồn vốn và tạo việc làm ổn định cho hàng chục con em của các đồng đội cũ. Sự giúp đỡ kịp thời và nghĩa tình ấy đã nâng đỡ biết bao gia đình vượt qua nghịch cảnh, vươn lên ổn định cuộc sống.

Câu chuyện của thương binh Lê Hữu Trác là một bài ca đẹp về tinh thần tự lực tự cường. Ông không chỉ làm giàu cho quê hương mà còn truyền đi ngọn lửa cảm hứng mạnh mẽ về lòng nhân ái và trách nhiệm với cộng đồng. Hình ảnh người thương binh già miệt mài bên những luống cây, đàn thú đã chứng minh một điều: người lính dù ở chiến trường hay giữa thời bình, vẫn luôn là những người anh hùng thầm lặng bảo vệ và dựng xây đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Thương binh Lê Hữu Trác-Người lính giữ lửa giữa đời thường | Câu chuyện thời hoa lửa