Cựu chiến binh

Thương binh Lữ Văn Định: Khúc tráng ca từ tuyến lửa Khe Sanh đến những cống hiến thầm lặng giữa thời bình

Ngược dòng thời gian trở về năm 1967 khói lửa để lắng nghe câu chuyện về người con đất Quan Sơn - thương binh Lữ Văn Định. Mang trên mình những vết thương từ mặt trận Khe Sanh anh hùng, ông trở về quê nhà và viết tiếp bản hùng ca cuộc đời bằng sự tận tụy, gương mẫu của một người cán bộ hết lòng vì nhân dân.

Thanh Hóa17/09/2026Xã Tam Thanh (Xã Tam Thanh)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Thương binh Lữ Văn Định: Khúc tráng ca từ tuyến lửa Khe Sanh đến những cống hiến thầm lặng giữa thời bình

Tiếng gọi non sông và Bản hùng ca đường 9

Năm 1967, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn cam go, khốc liệt nhất, chàng thanh niên Lữ Văn Định vừa tròn 19 tuổi đã gác lại những ước mơ riêng, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc để nhập ngũ tại mảnh đất quê hương Quan Sơn, Thanh Hóa.

Một năm sau, năm 1968, ông chính thức được biên chế vào Đại đội 13, Trung đoàn 3, Tiểu đoàn 3, Sư đoàn 304 Miền Nam. Đây là một trong những sư đoàn chủ lực anh hùng, luôn có mặt tại những mặt trận nóng bỏng nhất. Người chiến sĩ trẻ Lữ Văn Định cùng các đồng đội đã hành quân vào tuyến lửa, trực tiếp tham gia chiến đấu tại Chiến dịch Khe Sanh (Đường 9 - Nam Lào) – nơi được ví như "địa ngục trần gian" với mưa bom bão đạn của kẻ thù.

Tại mặt trận khốc liệt này, ông đã chiến đấu với tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Trong một trận đánh ác liệt, ông bị thương nặng. Máu của người chiến sĩ đã hòa cùng đất mẹ Đường 9, nhưng ý chí của ông thì không bao giờ đầu hàng. Ông được đưa về tuyến sau tại Hà Tây để điều trị, rồi sau đó an tâm điều dưỡng tại quê nhà Thanh Hóa, mang trên mình vết thương chiến tranh và trở thành Thương binh hạng 2/4.

Người thương binh "tàn nhưng không phế" giữa thời bình

Trở về từ cõi chết với thân hình không còn lành lặn, nhưng phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ" trong ông Lữ Văn Định chưa bao giờ vơi cạn. Năm 1970, ông phục viên trở về xã. Trân trọng những đóng góp và năng lực của ông, chính quyền và nhân dân địa phương đã tín nhiệm bầu ông làm cán bộ xã trong suốt 3 năm, giữ chức vụ Phó ban Thương binh Xã hội. Ở cương vị này, bằng sự thấu hiểu của một người bước ra từ bom đạn, ông đã hết lòng chăm lo cho đời sống của các gia đình chính sách, gia đình có công với cách mạng.

Năm 1975, khi đất nước hoàn toàn thống nhất, ông lại tiếp tục gánh vác những trọng trách mới: làm Chủ nhiệm Hợp tác xã kiêm Bí thư Chi bộ bản Phe cũ. Giai đoạn này, ông đã dẫn dắt bà con dân bản vượt qua những ngày tháng gian khó sau chiến tranh, tăng gia sản xuất, xây dựng quê hương đổi mới.

Đến năm 1980, sau khi hoàn thành xuất sắc nhiệm kỳ Bí thư Chi bộ, ông vẫn không ngơi nghỉ mà tiếp tục nhận nhiệm vụ làm Hội trưởng Hội Người cao tuổi bản Phe cũ. Ông cống hiến bền bỉ cho đến năm 1985 mới chính thức nghỉ công tác để về vui vầy tuổi già bên con cháu.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Thương binh Lữ Văn Định: Khúc tráng ca từ tuyến lửa Khe Sanh đến những cống hiến thầm lặng giữa thời bình | Câu chuyện thời hoa lửa