Thương binh mù - Người thắp sáng những tâm hồn trẻ thơ
Ông Đinh Công Luận, thương binh hạng 1/4, mất cả hai mắt sau trận đánh năm 1972 tại Quảng Trị. Trở về cuộc sống đời thường, ông mở lớp dạy học miễn phí cho trẻ em nghèo suốt 30 năm, trở thành tấm gương sáng về nghị lực phi thường.
Tháng 5 năm 1972, chiến sĩ trinh sát Đinh Công Luận (quê Nghệ An) tham gia trận đánh tại Thành cổ Quảng Trị. Một quả mìn của địch đã cướp đi đôi mắt anh. "Tôi tỉnh dậy và thấy mình trong bóng tối. Lúc đó, tôi chỉ muốn chết. Nhưng rồi nghĩ đến đồng đội đã hy sinh, nghĩ đến mẹ già ở quê, tôi gắng gượng sống" - ông nhớ lại.
Xuất ngũ với thương tật 81%, ông Luận trở về quê trong tuyệt vọng. Nhưng rồi tình yêu thương của gia đình, bạn bè và đặc biệt là tình cảm của những đứa trẻ trong xóm đã kéo ông ra khỏi bóng tối. "Chúng nó đến hỏi bài, nhờ tôi đọc thư hộ. Tôi nhận ra mình vẫn còn ích cho đời" .
Năm 1980, ông mở lớp học tình thương tại nhà riêng, dạy chữ cho trẻ em nghèo không có điều kiện đến trường. "Tôi không nhìn thấy gì, nhưng tôi có thể nghe, có thể nói, có thể cảm nhận. Tôi dùng que tính bằng tre, dùng bảng nổi để các em học. Có đứa hỏi: 'Thầy mù sao dạy được chúng con?'. Tôi bảo: 'Thầy mù mắt, nhưng không mù lòng. Trái tim thầy vẫn sáng'" .
Hơn 30 năm, lớp học của ông đã dạy chữ cho hơn 500 trẻ em, nhiều em sau này học lên cao, có em trở thành bác sĩ, kỹ sư. "Thành công lớn nhất của tôi là nhìn thấy các con trưởng thành. Tôi không thấy bằng mắt, nhưng tôi thấy bằng trái tim. Đó là ánh sáng duy nhất trong bóng tối của tôi" - ông xúc động nói.
Năm 2015, ông Luận được phong tặng danh hiệu Nhà giáo ưu tú. Nhưng với ông, phần thưởng lớn nhất là tình cảm của học trò. "Có em sau khi ra trường, trở về thăm tôi, ôm tôi khóc: 'Nhờ thầy mà con có ngày hôm nay'. Lúc đó, tôi thấy mình sống thật có ý nghĩa" .



