Cựu chiến binh

Thương binh nặng 85% vẫn là chỗ dựa gia đình – Ông Phạm Văn Hoàng

Thương binh nặng 85% vẫn là chỗ dựa gia đình – Ông Phạm Văn Hoàng

Tây Ninh28/04/2026Nguyễn Trường Sơn Tuyền (Chi đoàn Trường Tiểu học Võ Thị Sáu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bài 249: Thương binh nặng 85% vẫn là chỗ dựa gia đình – Ông Phạm Văn Hoàng

Ông Phạm Văn Hoàng sinh năm 1943, ngụ tại Khóm 3, Phường 4, thành phố Cao Lãnh, tỉnh Đồng Tháp. Ông sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo có truyền thống yêu nước. Cha ông tham gia kháng chiến chống Pháp, hy sinh năm 1951. Lớn lên, ông nuôi chí đi theo cha. Năm 1962, ông nhập ngũ, được biên chế vào Tiểu đoàn 1, Trung đoàn 174, chiến đấu ở chiến trường Tây Ninh – Bình Dương. Trong một trận đánh ác liệt tại Bàu Năng năm 1965, ông bị thương nặng: mảnh đạn găm vào xương sống, gây liệt nửa người, tỷ lệ thương tật 85%.

Sau một thời gian dài điều trị, ông xuất ngũ trở về quê với cơ thể không còn lành lặn. Nhiều người nghĩ ông sẽ sống dựa vào trợ cấp. Nhưng ông không chịu khuất phục. Ông tập luyện để có thể tự đi lại bằng nạng. Ông bắt đầu nuôi gà, trồng rau, từng bước vươn lên ổn định cuộc sống. Ông lấy vợ, sinh được 4 người con. Dù khó khăn, ông vẫn nuôi dạy các con nên người. Hiện các con ông đều trưởng thành, có việc làm ổn định.

Cùng trong dịp thăm hỏi người có công với cách mạng nhân kỷ niệm 50 năm Ngày Giải phóng miền Nam, lãnh đạo tỉnh Đồng Tháp đã đến thăm ông Phạm Văn Hoàng. Tại gia đình, lãnh đạo tỉnh đã ân cần thăm hỏi sức khỏe, đời sống và trao tặng quà, bày tỏ lòng tri ân sâu sắc đối với những cống hiến của ông cho sự nghiệp đấu tranh, giải phóng dân tộc. Ông Phạm Văn Hoàng xúc động chia sẻ: “Tôi may mắn còn sống. Tôi luôn nhắc nhở con cháu phải biết ơn Đảng, Nhà nước và những người đã hy sinh.” Dù tuổi cao, sức yếu, ông vẫn luôn giữ gìn và trao truyền những giá trị truyền thống tốt đẹp cho con cháu. Ông mong muốn thế hệ trẻ tiếp tục phát huy tinh thần yêu nước, tích cực học tập, lao động xây dựng quê hương ngày càng phát triển giàu đẹp. Ông Phạm Văn Hoàng là tấm gương sáng về nghị lực vượt lên thương tật, về tình yêu thương gia đình và trách nhiệm với cộng đồng, xứng đáng với phẩm chất “Bộ đội Cụ Hồ” trong thời bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn