THƯƠNG BINH NẶNG NGUYỄN VĂN TRƯỜNG
THƯƠNG BINH NẶNG NGUYỄN VĂN TRƯỜNG
THƯƠNG BINH NẶNG NGUYỄN VĂN TRƯỜNG
Người lính bộ binh giữ chốt Cửa Việt trong mùa hè đỏ lửa 1972**
Nguyễn Văn Trường sinh năm 1942 tại xã Triệu Đông, huyện Triệu Phong, tỉnh Quảng Trị, trong một gia đình nông dân giàu truyền thống yêu nước. Tuổi thơ của ông gắn liền với ruộng đồng, với những năm tháng đất nước bị chia cắt, quê hương Quảng Trị trở thành tuyến đầu khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Năm 1963, trước yêu cầu cấp bách của cách mạng, Nguyễn Văn Trường tình nguyện nhập ngũ, được biên chế vào lực lượng bộ binh chủ lực, trực tiếp tham gia chiến đấu tại chiến trường Trị – Thiên.
Từ năm 1965 đến 1971, ông cùng đơn vị liên tục cơ động qua nhiều địa bàn trọng điểm như Gio Linh, Cam Lộ, Hải Lăng, thực hiện nhiệm vụ giữ chốt, đánh địch phản kích, bảo vệ hành lang chiến lược từ Bắc vào Nam. Điều kiện chiến đấu vô cùng gian khổ: thiếu lương thực, thiếu nước uống, thường xuyên phải chịu đựng bom phá, bom bi và pháo hạm từ hạm đội Mỹ ngoài khơi. Trong hoàn cảnh ấy, Nguyễn Văn Trường luôn là chiến sĩ gương mẫu, kiên cường bám trụ trận địa, nhiều lần cứu đồng đội bị thương ngay giữa làn đạn.
Đỉnh điểm là mùa hè năm 1972, khi chiến sự tại Quảng Trị diễn ra vô cùng ác liệt, đặc biệt tại khu vực Cửa Việt. Đơn vị của ông được giao nhiệm vụ giữ chốt, ngăn chặn các đợt phản kích nhằm tái chiếm địa bàn của địch. Trong một trận đánh kéo dài nhiều ngày đêm, Nguyễn Văn Trường bị thương rất nặng do mảnh pháo, mất khả năng lao động vĩnh viễn. Dù vậy, ông vẫn cố gắng bám trụ trận địa, tiếp đạn, động viên đồng đội cho đến khi được lệnh rút ra tuyến sau.
Sau khi điều trị, Nguyễn Văn Trường được công nhận là thương binh nặng. Trở về địa phương, ông tiếp tục tham gia công tác xã hội, tích cực tuyên truyền, giáo dục truyền thống cách mạng cho thanh thiếu niên. Cuộc đời và sự hy sinh của ông là minh chứng tiêu biểu cho tinh thần “còn người còn chốt” của bộ đội chủ lực tại chiến trường Quảng Trị – nơi mỗi mét đất đều được đánh đổi bằng máu xương.



