Thương binh - Người thầy giáo trên chiếc xe lăn vùng cao
Ông Hoàng Văn Phương, thương binh hạng 1/4, liệt cả hai chân sau trận đánh tại mặt trận Vị Xuyên, Hà Giang năm 1985. Với chiếc xe lăn, ông đã dành 30 năm dạy học tại Trường phổ thông dân tộc nội trú huyện Đồng Văn, trở thành tấm gương sáng về nghị lực phi thường cho học sinh vùng cao.
Năm 1985, chiến sĩ Hoàng Văn Phương (quê Hà Giang) tham gia chiến đấu tại mặt trận Vị Xuyên. Một quả pháo đã cướp đi đôi chân của anh. "Tôi tỉnh dậy và thấy mình không thể đứng dậy được. Lúc đó, tôi chỉ muốn chết. Nhưng rồi nghĩ đến đồng đội đã hy sinh, tôi gắng gượng sống" .
Sau 2 năm điều trị, ông Phương xuất ngũ với thương tật 81%. Về quê, ông xin đi học thêm để trở thành giáo viên. "Tôi nghĩ, mình không thể làm những công việc chân tay, nhưng có thể dạy học. Dạy các em nhỏ vùng cao, góp phần đào tạo thế hệ tương lai" .
Năm 1990, ông Phương nhận công tác tại Trường phổ thông dân tộc nội trú huyện Đồng Văn. Với chiếc xe lăn, ông lăn từ nhà ra trường, từ lớp này sang lớp khác. Có những hôm trời mưa, đường trơn, ông phải nhờ học sinh đẩy xe.
30 năm qua, ông Phương đã dạy học cho hàng ngàn học sinh vùng cao. Nhiều em sau này trưởng thành, có em trở thành cán bộ, bác sĩ, kỹ sư. "Nhìn các em trưởng thành, tôi vui lắm. Đó là phần thưởng lớn nhất cho những năm tháng vất vả của tôi. Tôi thường nói với các em: hãy cố gắng học, để sau này giúp ích cho quê hương" .



