Thương Binh Nguyễn ánh Hương
Trong những chiều yên bình sau chiến tranh, bà Nguyễn Ánh Hương vẫn thường ngồi trước hiên nhà, đôi mắt đã nhạt dần theo năm tháng nhưng ký ức về những năm tháng bom đạn thì chưa bao giờ phai mờ. Bà kể rằng cuộc đời người lính không chỉ có những bước chân hành quân, những đêm phục kích giữa rừng sâu, mà còn có cả những khoảnh khắc đối diện với ranh giới mỏng manh giữa sự sống và cái chết. Bà nhớ mãi trận chiến năm ấy – trận đánh đã để lại trên cơ thể bà một vết thương sâu, nhưng cũng khắc vào trái tim bà niềm tự hào không bao giờ nguôi. Hôm đó, đơn vị của bà nhận nhiệm vụ áp sát một cứ điểm của địch nằm ven cánh rừng đầy lau lách. Trời mới tang tảng sáng, sương còn phủ dày trên những tán cây, nhưng tiếng máy bay trinh sát của địch đã bắt đầu rền vang. Bà cùng đồng đội vừa di chuyển vừa bám sát những bụi rậm để tránh bị phát hiện. Khi cách mục tiêu chỉ vài trăm mét, pháo từ đồn địch bất ngờ dội xuống. Đất đá tung lên, cây cối gãy rạp, tiếng nổ chát chúa xé ngang bầu trời. Trong khoảnh khắc ấy, bà chỉ kịp hô đồng đội tản ra thì một luồng sức ép mạnh quật bà xuống đất. Một mảnh pháo nóng rực cắm vào bắp tay bà, khiến máu chảy đầm đìa. Cơn đau buốt chạy dọc cánh tay, nhưng bà kể rằng lúc đó bà không cho phép mình ngã gục. Nghe tiếng đồng đội phía trước vẫn đang cố áp sát mục tiêu, bà nghiến răng băng tạm vết thương rồi tiếp tục lao lên. Mỗi bước chạy như xé thịt, nhưng trái tim bà lúc ấy chỉ nghĩ đến nhiệm vụ và sự an toàn của những người đang cùng chiến đấu bên mình. Bà vẫn nhớ rõ khoảnh khắc tiếng súng trong tay mình hòa vào tiếng súng của đồng đội, từng phát đạn như tiếng gọi của lòng kiên cường. Cuộc chiến diễn ra ác liệt gần một giờ đồng hồ, và khi lá cờ của đơn vị được cắm lên trên ụ đất của địch, bà mới cảm thấy cơ thể mình rã rời. Đồng đội kéo bà vào nơi trú ẩn và gấp rút băng bó vết thương. Lúc ấy bà mới thấy chóng mặt, từng hơi thở như bị kéo căng vì mất máu. Nhưng nhìn thấy nụ cười của anh em, bà cảm thấy mọi đau đớn đều trở nên nhẹ tênh. Bởi bà hiểu rằng sự hy sinh của mỗi người lính, dù lớn hay nhỏ, đều là một phần của chiến thắng chung. Sau này, khi chiến tranh kết thúc, vết thương trên tay bà vẫn còn hằn lại, mỗi khi trái gió trở trời lại nhức nhối. Nhưng bà chưa bao giờ xem nó như gánh nặng. Bà coi nó như một kỷ vật – chứng nhân của một thời tuổi trẻ kiên cường, dũng cảm. Và mỗi lần kể lại câu chuyện ấy, giọng bà vẫn run run, nhưng ánh mắt thì sáng lên niềm tự hào, như thể những trận đánh năm xưa vẫn còn đâu đây giữa những tán rừng xanh thẳm |



