Bài viết

Thương binh Nguyễn Lê Việt - mẫu mực trong gia đình, nhiệt tình với các hoạt động ở địa phương

Hải Phòng14/01/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ấn tượng đầu tiên khi gặp ông thương binh Nguyễn Lê Việt là một dáng người nhỏ nhắn, ánh mắt sáng, miệng luôn tươi cười đôn hậu. Ông Việt sinh năm 1950, hiện sinh sống tại số nhà 5, ngõ 12/61 phường Nhân Chính. Ông là cựu chiến sĩ tham gia chiến đấu thuộc đơn vị C4- D2- E38- F381 thuộc Bộ Tư Lệnh Pháo Binh. Ông Việt hiện là thương binh loại 4 khi một bên tai của ông sau quá trình tham gia chiến đấu đã mất đi khả năng nghe vĩnh viễn.

Sáng ngời những tấm gương thương binh, thanh niên xung phong - ảnh 1Ông thương binh Nguyễn Lê Việt cùng tác giả

Nhập ngũ vào năm 1971 khi mới 21 tuổi và đang là sinh viên năm ba Đại học Bách Khoa, ông Nguyễn Lê Việt cùng những người bạn sinh viên đồng trang lứa thời ấy mang một tinh thần trẻ nhiệt huyết quyết tâm đấu tranh vì độc lập dân tộc. Những ký ức chiến trường ngày ấy đọng lại rõ ràng trong tâm trí ông thông qua hai từ “ác liệt”.

Ông Việt có dáng người sinh viên nhỏ bé nặng chỉ khoảng khoảng 40 ki-lô-gam thời ấy đã phải kinh qua nhiều lửa đạn, bom mìn.

“Điều ám ảnh nhất là có lần chúng tôi (những chiến sĩ) đã uống phải nước người chết. Bởi khi hành quân khát nước, thấy sông thì đến uống nước, uống xong rồi mới thấy xác giặc bồng bềnh ngay đó.”-ông Việt chia sẻ.

Trong cuộc chiến, chúng tôi từng vật lộn với điều kiện sinh hoạt thiếu thốn, đấu tranh ác liệt khi ngày đêm máy bay Mỹ tấn công, lùng sục nhưng chẳng hề sợ hãi mà luôn quyết tâm chiến đấu đến cùng. Trên chiến trường, vào sinh ra tử gần 3 năm, đến năm 1974 ông Việt xuất ngũ vì bị thương do sức khỏe yếu.

Trở về với quê hương, cùng với việc bị mất khả năng nghe 1 bên tai, ông Việt còn mang trên mình nhiễm chất độc da cam/dioxin. Thứ chất độc ấy ngấm vào cơ thể một cách thầm lặng khi ông cùng các đồng đội sinh sống trên chiến trường. Thế nhưng may mắn là con, cháu của ông vẫn khỏe mạnh lành lặn, đối với ông Việt đây là điều an ủi và may mắn nhất.

5 năm sau khi xuất ngũ, cuối năm 1979, ông Việt lập gia đình với bà Trần Thị Lánh. Bà Lánh có khuôn mặt phúc hậu và dáng người nhỏ nhắn, là người luôn bên cạnh động viên và hỗ trợ ông trong cuộc sống. Hai vợ chồng sống với nhau hòa thuận suốt 45 năm, có hai người con - một trai, một gái và bốn đứa cháu.

Không chỉ gương mẫu trong công việc, ông Việt còn là tấm gương sáng trong gia đình. Ông luôn dạy bảo con cháu về tinh thần yêu nước, trách nhiệm với cộng đồng và lòng nhân ái. Ông luôn khuyên bảo con cháu phải học hành chăm chỉ, sống trung thực và biết chia sẻ, giúp đỡ người khác. Tiếp nối tinh thần hiếu học từ cha, hai anh chị cũng phấn đấu học hành. Con trai ông bà tốt nghiệp trường Đại học Thương Mại, còn con gái đi du học tại Trung Quốc. Cả hai anh chị hiện đều có gia đình nhỏ của riêng và công việc tốt.

Sáng ngời những tấm gương thương binh, thanh niên xung phong - ảnh 2Ông Nguyễn Lê Việt, thương binh hạng 4, nhiễm chất độc da cam/dioxin

Ông Việt chia sẻ, ngay khi trở về miền Bắc, ông quyết định hoàn thành chương trình học còn đang dang dở của mình rồi vừa học vừa làm việc cho Công ty cổ phần sơn Tổng hợp Hà Nội. Dù thuộc diện thương binh và bị nhiễm chất độc màu da cam, ông vẫn nỗ lực đóng góp sức lao động của mình dù ở bất kỳ hoàn cảnh nào. Ông tham gia hoạt động ở vai trò thành viên Hội đồng quản trị và nghỉ hưu khi hết nhiệm kỳ vào năm 2011.

Người thương binh Nguyễn Lê Việt cho rằng: “Còn sức khỏe thì còn lao động để đóng góp gia đình, cho địa phương, cho quê hương”.

Bởi vậy, khi nghỉ hưu, ông vẫn tiếp tục cống hiến trong các hoạt động của các hội, đoàn thể tại địa phương. Ông Việt tham gia Công tác Mặt trận tại địa phương (phường Nhân Chính), là Trưởng ban công tác Mặt trận 1 nhiệm kỳ và sau đó là Bí thư chi bộ 3 nhiệm kỳ tính đến nay.

Dù cơ thể còn mang thương tật nhưng ông Việt vẫn kiên trì với mọi công việc.

Mỗi sáng, ông dậy sớm từ 5 giờ để bắt đầu ngày mới với bài tập thể dục nhẹ nhàng nhằm duy trì sức khỏe. Sau đó, ông dành thời gian đọc báo, cập nhật tin tức từ tivi và chuẩn bị cho các công việc. Những ngày họp mặt tại phường, ông không quản ngại khó khăn, đều đặn đến tham dự, đóng góp ý kiến và đề xuất các phương án cải thiện đời sống cộng đồng.

Là một cán bộ tri thức mẫu mực, ông Việt cũng đóng góp nhiều ý kiến giúp thay đổi bộ mặt địa phương, phát triển tình cảm xóm làng. Ông Việt cho biết, tình hình trật tự, cảnh quan của địa phương cũng ngày càng được tốt đẹp thêm, tỷ lệ tệ nạn, trộm cướp cũng giảm đáng kể.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn