Thương binh nguyễn văn bẩy
Ông Nguyễn Văn Bẩy, thương binh ở thôn Quỳnh Lâu, xã Tam Tiến, vẫn nhớ như in ngày đầu tiên lên đường nhập ngũ. Đó là một buổi sáng sớm, không khí trong làng vừa rộn ràng vừa bịn rịn. Người thân, bà con hàng xóm ra tiễn những thanh niên lên đường làm nhiệm vụ. Ai cũng động viên, dặn dò, nhưng trong ánh mắt không giấu được sự lo lắng.
Khi khoác lên mình bộ quân phục còn mới, ông Bẩy vừa thấy tự hào, vừa có chút bỡ ngỡ. Lần đầu xa gia đình, xa mái nhà quen thuộc, ông không khỏi xúc động. Trước giờ lên xe, ông nắm chặt tay bố mẹ, nghe những lời dặn giản dị mà thấm thía: phải giữ gìn sức khỏe, cố gắng hoàn thành nhiệm vụ, sống xứng đáng với quê hương.
Những ngày đầu trong quân ngũ là quãng thời gian đầy thử thách. Từ một người quen cuộc sống lao động ở quê, ông phải làm quen với kỷ luật nghiêm ngặt, giờ giấc sinh hoạt chặt chẽ và cường độ huấn luyện cao. Những buổi tập hành quân, tập bắn, tập điều lệnh khiến đôi chân đau nhức, mồ hôi ướt đẫm. Có những đêm nhớ nhà, nhớ quê da diết, nhưng ông và đồng đội luôn động viên nhau cố gắng vượt qua.
Chính từ những ngày đầu ấy, ông Nguyễn Văn Bẩy đã dần trưởng thành hơn, rắn rỏi hơn. Tình đồng chí, đồng đội được hình thành từ những gian khổ ban đầu, trở thành nguồn động lực giúp ông vững vàng bước tiếp trên con đường người lính. Với ông, ký ức về ngày đầu nhập ngũ luôn là một dấu ấn sâu đậm – vừa thiêng liêng, vừa tự hào, không thể nào quên



