THƯƠNG BINH NGUYỄN VĂN BÌNH – NGHĨA TÌNH HẬU CHIẾN VÀ CHỒI NON CỦA ĐỜI
Trong căn nhà nhỏ tại Huống Thượng, Thái Nguyên, câu chuyện cuộc đời của thương binh Nguyễn Văn Bình và người vợ Dương Thị Thái hiện lên như một bài thơ lay động về nghĩa tình hậu chiến, về sức sống mãnh liệt của tình người vượt lên trên sự tàn phá hủy diệt của bom đạn.
Hơn nửa thế kỷ trước, ông Bình trở về từ chảo lửa Quảng Trị khi mới tròn tuổi hai mươi với thân thể đầy thương tích: một bên mắt vĩnh viễn khép lại, mất đi bốn ngón tay và mang trong đầu những mảnh đạn cào xé vì lao mình che lựu đạn cứu đồng đội. Cảm phục trước tấm lòng người thương binh nặng, bà Thái đã vượt qua mọi lời dị nghị để nâng khăn sửa túi cho ông vào năm 1974. Niềm đau tiếp tục thử thách khi chất độc da cam đã tước đi quyền làm cha mẹ thiêng liêng của hai người. Không đầu hàng số phận, ông bà mở rộng vòng tay nhận nuôi bé Nguyễn Thị Hường bị bỏ rơi và chàng trai mồ côi Nguyễn Đình Minh.
Dẫu cuộc sống mưu sinh đầy lam lũ, con gái nuôi lại mắc chứng bất ổn tâm lý, ông bà vẫn kiên trì nuôi nấng bằng tâm niệm: “Còn da lông mọc, còn chồi nảy cây”. Sự nhân hậu của ông bà được đền đáp khi hai người con nuôi nên duyên, sinh hạ cháu gái Hà My ngoan ngoãn. Đối với ông Bình, sự hy sinh không dừng lại ở khoảnh khắc trên chiến trường, mà là những cơn đau âm ỉ kéo dài suốt cuộc đời hậu chiến. Nhưng thay vì oán trách, ông chọn cách sống nhân ái, biến tình thương thành thứ ánh sáng xua tan bóng tối của chiến tranh.



