Bài viết

Thương Binh Nguyễn Văn Phát

Vĩnh Long20/11/2025Phường Tân Ngãi (Phường Tân Ngãi)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong căn nhà nhỏ đơn sơ giữa buổi chiều lặng gió, thương binh Nguyễn Văn Phát chậm rãi kể lại kỷ niệm năm xưa – ký ức mà dù thời gian có làm phai màu bao điều, vẫn không thể xoá nhòa trong tâm trí ông. Đó là trận đánh ác liệt diễn ra trên một quả đồi đầy bụi đỏ, nơi tiếng súng, tiếng pháo và tiếng hô xung phong hòa lẫn vào nhau tạo thành bản nhạc dữ dội của chiến tranh. Ông nhớ rõ hôm ấy đơn vị ông nhận nhiệm vụ đánh chiếm điểm cao quan trọng, mở đường cho cánh quân phía sau tiến lên. Trời còn mờ sương thì cả tiểu đội đã hành quân áp sát vị trí. Khi trận đánh nổ ra, mọi thứ diễn ra nhanh đến mức ông chỉ kịp nhìn thấy ánh chớp chói lóa rồi tiếng đạn réo bên tai.

Khi đang hỗ trợ đồng đội chiếm công sự, một tiếng nổ lớn bất ngờ vang lên. Ông cảm nhận một luồng nóng rát chạy dọc cánh tay cùng tiếng ù đặc bên tai. Mảnh pháo găm sâu vào vai khiến máu chảy ướt đẫm áo, nhưng ông vẫn cố gắng giữ chặt khẩu súng, tiếp tục nã đạn về phía trước để che cho đồng đội rút thương binh ra khỏi vùng nguy hiểm. Cơn đau như xé thịt từng lúc một dồn tới, chân ông trở nên nặng trĩu, nhưng ý nghĩ bỏ cuộc chưa bao giờ xuất hiện trong đầu. Ông chỉ nhớ rằng lúc mình gục xuống, hình ảnh cuối cùng là bóng dáng đồng đội lao tới, vừa băng bó vừa động viên: “Ráng lên Phát ơi, tụi tao đưa mày về!”.

Sau nhiều ngày hôn mê trong bệnh viện dã chiến, ông mở mắt trong mùi thuốc sát trùng và tiếng bước chân quen thuộc của các y tá. Cánh tay trái suýt mất, vết thương đau âm ỉ kéo dài hàng tháng trời. Nhưng với ông, nỗi đau thể xác chưa bao giờ đáng sợ bằng nỗi lo không còn được trở lại đơn vị, không còn sát cánh cùng anh em nơi chiến hào. Năm tháng trôi qua, vết sẹo trên vai vẫn còn đó như một chứng tích sống của chiến tranh, của lòng quả cảm và của tình đồng đội keo sơn.

Giờ đây, khi nhìn lại, ông Phát chỉ nhẹ nhàng nói: “Tôi may mắn hơn nhiều người. Tôi còn sống để kể lại chuyện này”. Trong lời kể của ông, không có sự oán trách, chỉ có sự tự hào và biết ơn những người đã cùng ông đi qua lửa đạn, những người đã nằm lại để đất nước có được ngày hòa bình hôm nay

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn