THƯƠNG BINH NGUYỄN XUÂN CHẮT: “NGÀY ẤY, CHÚNG TÔI CHỈ MONG ĐẤT NƯỚC SỚM HÒA BÌNH, THẾ HỆ SAU KHÔNG CÒN SỐNG TRONG BOM ĐẠN”
Mang trên mình thương tật 45% sau những năm tháng tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước, bác Nguyễn Xuân Chắt, sinh năm 1952, hiện sinh sống tại Tổ dân phố Quảng Giao, phường Nam Sầm Sơn, luôn thấu hiểu sâu sắc giá trị của hòa bình. Hiện nay, dù việc đi lại phải dựa vào chiếc xe lăn, trong ký ức của người lính năm xưa vẫn vẹn nguyên những ngày bom đạn khốc liệt cùng mong ước cháy bỏng: đất nước sớm thống nhất và các thế hệ sau không còn phải sống trong chiến tranh.

Có những người đã đi qua chiến tranh bằng những năm tháng tuổi trẻ đẹp nhất, để rồi trở về với những thương tích còn theo mình suốt cuộc đời. Những vết thương ấy không chỉ là dấu tích của bom đạn, mà còn là minh chứng cho lòng yêu nước, tinh thần quả cảm và sự hy sinh của một thế hệ đã sẵn sàng lên đường khi Tổ quốc cần.
Thương binh Nguyễn Xuân Chắt, sinh năm 1952, hiện sinh sống tại Tổ dân phố Quảng Giao, phường Nam Sầm Sơn, là một trong những người lính thuộc thế hệ ấy. Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước còn diễn ra ác liệt, bác đã tạm gác lại cuộc sống riêng, khoác lên mình màu áo lính và cùng đồng đội thực hiện nhiệm vụ chiến đấu, bảo vệ Tổ quốc.
Bước vào quân ngũ khi tuổi đời còn trẻ, hành trang của người lính khi ấy không có gì nhiều ngoài sức trẻ, lòng yêu nước và niềm tin vào ngày đất nước được hòa bình, thống nhất. Trước mắt họ là một chặng đường đầy gian khổ, nơi bom đạn, thiếu thốn và hiểm nguy luôn hiện hữu. Nhưng phía sau họ là quê hương, gia đình và sự mong đợi của Nhân dân – những điều đã trở thành nguồn động lực để mỗi người lính thêm vững vàng.
Trong quá trình tham gia chiến đấu, bác Nguyễn Xuân Chắt đã bị thương và trở thành thương binh với tỷ lệ thương tật 45%. Từ đó, những tổn thương do chiến tranh để lại trở thành một phần trong cuộc đời bác, âm thầm nhắc nhớ về những năm tháng đã sống, chiến đấu và cống hiến vì độc lập, tự do của dân tộc.
Đối với người từng trực tiếp đi qua chiến tranh, những con số về tỷ lệ thương tật không thể nói hết những gì họ đã trải qua. Đằng sau đó là những tháng ngày đối diện với hiểm nguy, là tuổi trẻ được gửi lại nơi chiến trường và là những ký ức về đồng đội, về quê hương luôn hiện hữu trong tâm trí. Có những điều đã lùi xa theo năm tháng, nhưng cũng có những cảm xúc vẫn còn nguyên vẹn mỗi khi được nhắc lại.
Trong dòng hồi tưởng về một thời “hoa lửa”, bác Nguyễn Xuân Chắt không kể về một trận đánh cụ thể, mà nhắc nhiều hơn đến những khoảng thời gian hiếm hoi khi chiến trường tạm lắng. Giữa hoàn cảnh khắc nghiệt ấy, những người lính trẻ thường nghĩ về quê nhà, về cha mẹ, người thân và những điều bình dị đang chờ đợi phía sau.
Bác chia sẻ đại ý rằng: “Giữa chiến trường, điều chúng tôi mong nhất không phải là điều gì lớn lao cho riêng mình, mà chỉ mong đất nước sớm hòa bình. Ai cũng mong đến ngày được trở về, được gặp lại gia đình, được sống một cuộc sống bình thường. Chúng tôi chiến đấu cũng là để những thế hệ sau không còn phải trải qua những ngày tháng bom đạn như mình”.
Lời kể mộc mạc của người thương binh năm xưa gợi lên một ước mong tưởng như rất giản dị nhưng vô cùng thiêng liêng: được sống trong hòa bình. Với những người sinh ra và trưởng thành khi đất nước còn chiến tranh, hòa bình không phải là một khái niệm xa xôi, mà là niềm mong mỏi cháy bỏng trong từng ngày chiến đấu.
Trong những khoảng thời gian chiến trường tạm yên tiếng súng, nỗi nhớ quê hương càng trở nên da diết. Người lính nhớ mái nhà, nhớ những người thân đang ngày đêm chờ đợi và mong đến ngày đất nước không còn chia cắt. Nhưng chính nỗi nhớ ấy không làm họ chùn bước; trái lại, trở thành động lực để mỗi người thêm quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ.
Bác Nguyễn Xuân Chắt và những người lính cùng thế hệ đã chiến đấu với niềm tin rằng sự hy sinh của mình sẽ góp phần mang lại một tương lai tốt đẹp hơn. Họ chấp nhận gian khổ, hiểm nguy không phải vì mong muốn được ghi nhận cho riêng mình, mà bởi phía trước là độc lập của dân tộc, là sự bình yên của Nhân dân và là tương lai của các thế hệ mai sau.
Chiến tranh đã để lại trên cơ thể bác thương tật 45%, nhưng không thể làm mất đi nghị lực và phẩm chất của người lính. Trở về với cuộc sống đời thường, bác mang theo những thương tích, những ký ức không thể phai mờ và cả sự trân trọng đặc biệt dành cho từng ngày được sống trong hòa bình.
Hiện nay, việc đi lại của bác phải nhờ đến chiếc xe lăn. Hình ảnh người thương binh tuổi đã cao ngồi trên chiếc xe lăn khiến những người đến thăm không khỏi xúc động. Dù việc di chuyển và sinh hoạt không còn thuận tiện, bác vẫn giữ trong mình sự điềm đạm của người lính từng đi qua chiến tranh, bình thản nhắc lại những năm tháng gian khổ bằng niềm tự hào và sự trân trọng sâu sắc đối với cuộc sống hôm nay.
Với bác, được nhìn thấy quê hương đổi mới, đời sống Nhân dân ngày càng được nâng lên, con cháu được học hành và trưởng thành trong một đất nước độc lập chính là điều vô cùng ý nghĩa. Những điều tưởng như bình dị trong cuộc sống hôm nay lại từng là ước mơ của biết bao người lính giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt.
Câu chuyện của thương binh Nguyễn Xuân Chắt giúp thế hệ trẻ hiểu rằng hòa bình không phải là điều tự nhiên có được, càng không phải là giá trị có thể xem nhẹ. Đó là thành quả được đánh đổi bằng tuổi xuân, máu xương và sự hy sinh của biết bao thế hệ. Có những người đã may mắn trở về nhưng mang theo thương tích suốt đời; có những người đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường, không thể trở về chứng kiến ngày đất nước thống nhất.
Bởi vậy, đối với những người lính từng đi qua chiến tranh, ký ức không chỉ để nhắc về những gian khổ đã trải qua, mà còn để nhắn gửi thế hệ hôm nay phải biết gìn giữ hòa bình. Sự tri ân ý nghĩa nhất không chỉ nằm ở những lời nói, mà còn được thể hiện qua cách mỗi người sống, lao động và có trách nhiệm với quê hương, đất nước.
Đối với tuổi trẻ phường Nam Sầm Sơn, được gặp gỡ, thăm hỏi và lắng nghe những lời chia sẻ của thương binh Nguyễn Xuân Chắt là một dịp để hiểu hơn về lịch sử từ chính cuộc đời của người trong cuộc. Ngồi bên bác, lắng nghe giọng kể chậm rãi và nhìn chiếc xe lăn gắn bó với cuộc sống thường ngày của bác, mỗi đoàn viên, thanh niên càng cảm nhận rõ hơn những mất mát mà chiến tranh để lại, cũng như cái giá của độc lập, tự do.
Qua câu chuyện của bác, thế hệ trẻ càng thêm trân trọng những điều bình dị đang có: một ngày không còn tiếng súng, những mái trường yên vui, những gia đình được sum họp và một quê hương đang từng ngày phát triển. Đó chính là những điều mà người lính năm xưa đã từng mong mỏi và sẵn sàng đánh đổi tuổi trẻ, sức khỏe của mình để bảo vệ.
Những ký ức của bác cũng là lời nhắc nhở mỗi đoàn viên, thanh niên cần sống có lý tưởng, có trách nhiệm và biết đặt lợi ích chung lên trên những toan tính cá nhân. Nếu thế hệ cha anh đã cống hiến tuổi xuân cho sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc, thì thế hệ trẻ hôm nay phải tiếp nối bằng tinh thần học tập, lao động, sáng tạo và khát vọng xây dựng quê hương.
Tri ân người có công với cách mạng không chỉ là những chuyến thăm hỏi, tặng quà vào các dịp lễ, Tết, mà cần được thể hiện bằng sự quan tâm thường xuyên và những hành động cụ thể. Đó là việc chăm lo tốt hơn đời sống vật chất, tinh thần của thương binh, bệnh binh, gia đình chính sách; đồng thời gìn giữ, kể lại những câu chuyện lịch sử để các thế hệ mai sau luôn biết ơn những người đã hy sinh, cống hiến.
Từ câu chuyện của thương binh Nguyễn Xuân Chắt, mỗi người trẻ càng hiểu rằng trách nhiệm gìn giữ hòa bình bắt đầu từ những việc gần gũi nhất: sống đoàn kết, nhân ái, tuân thủ pháp luật, có trách nhiệm với cộng đồng và sẵn sàng góp sức khi quê hương cần. Đó chính là cách biến lòng biết ơn thành hành động và tiếp nối xứng đáng truyền thống của thế hệ đi trước.
Thời gian có thể làm dịu đi những vết thương, nhưng không thể xóa nhòa ký ức về một thời cả dân tộc cùng đứng lên vì độc lập, tự do. Những người thương binh như bác Nguyễn Xuân Chắt chính là những chứng nhân sống động của lịch sử, là cầu nối để thế hệ hôm nay hiểu hơn về quá khứ và ý thức rõ hơn trách nhiệm của mình đối với tương lai.
Đi qua chiến tranh, mang trên mình thương tật 45%, hôm nay cuộc sống gắn với chiếc xe lăn, bác Nguyễn Xuân Chắt càng thấu hiểu hơn ai hết giá trị của hòa bình. Câu chuyện và những lời nhắn gửi của bác là một “ngọn lửa” âm thầm nhưng bền bỉ, góp phần bồi đắp lòng yêu nước, niềm tự hào dân tộc và trách nhiệm công dân trong mỗi đoàn viên, thanh niên.
Tuổi trẻ phường Nam Sầm Sơn nguyện trân trọng, gìn giữ và tiếp tục lan tỏa ngọn lửa ấy; không ngừng học tập, rèn luyện, sống đẹp, sống có ích và tích cực góp sức xây dựng quê hương ngày càng văn minh, giàu đẹp. Đó cũng là cách thiết thực nhất để thế hệ hôm nay sống xứng đáng với ước mong hòa bình và sự hy sinh cao cả của những người lính năm xưa.



