Thương binh Nguyễn Xuân Hiếm 1949
Em xin tự giới thiệu, em tên là Nguyễn Xuân Tuấn Khang, học sinh lớp 6A. Hôm nay, em xin kể cho mọi người nghe câu chuyện thời hoa lửa của ông em – một người lính đã dành cả tuổi thanh xuân để bảo vệ Tổ quốc.
Bây giờ, chúng em được sống trong hòa bình, được đến trường mỗi ngày, được vui chơi dưới bầu trời xanh không còn tiếng bom rơi, đạn nổ. Nhưng em luôn được ông và bố mẹ nhắc nhở rằng: để có được cuộc sống bình yên hôm nay, biết bao anh hùng, biết bao người lính đã hi sinh tuổi trẻ, xương máu của mình ngoài chiến trường. Và trong gia đình em, người mà em vô cùng kính trọng chính là ông em – Nguyễn Xuân Hiếm.
Ông em sinh năm 1949, quê ở xã Lê Lợi, tỉnh Hưng Yên. Khi đất nước còn trong thời chiến tranh, ông cũng như bao thanh niên khác đã hăng hái lên đường đi đánh Mỹ cứu nước. Ngày ấy, ông còn rất trẻ, mang trong tim lòng yêu nước nồng nàn và niềm tin chiến thắng. Ông phải hành quân từ Bắc vào Nam, đi bộ qua biết bao con đường rừng núi hiểm trở. Ông kể rằng, có những ngày phải đi rất xa, đói khát, mệt mỏi, có khi vừa đi vừa tránh bom đạn của kẻ thù. Trên đường đi, ông đã tận mắt chứng kiến nhiều đồng đội hi sinh ngay trước mắt mình. Những hình ảnh đó đến bây giờ ông vẫn không thể nào quên.
Trong những năm tháng chiến đấu ác liệt ấy, ông bị thương vào tay do trúng đạn của kẻ thù. Khi trở về sau chiến tranh, ông trở thành thương binh và còn bị nhiễm chất độc da cam. Dù vậy, ông luôn mạnh mẽ, không than vãn hay buồn phiền. Mỗi lần nghe ông kể chuyện, em vừa thương ông, vừa tự hào vì ông là một người lính đã từng đứng lên bảo vệ đất nước.
Trong căn nhà nhỏ của ông em, em thấy rất nhiều kỷ vật của một thời hoa lửa: những tấm huân chương lấp lánh, những giấy khen đã ngả màu theo thời gian. Mỗi tấm huân chương là một chiến công, là mồ hôi, nước mắt và cả máu của ông và đồng đội. Bố em cũng là một người lính, từng công tác ở cửa khẩu Móng Cái – Trung Quốc, nên trong gia đình em, truyền thống yêu nước luôn được gìn giữ.
Bây giờ, dù tuổi đã cao, ông em vẫn còn khá khỏe mạnh. Ông vẫn tự tay làm vườn, trồng rau, chăm sóc cây cối mỗi ngày. Những lúc rảnh rỗi, em thường ngồi bên ông, nghe ông kể lại những năm tháng chiến tranh gian khổ mà hào hùng. Mỗi dịp 30/4 – 1/5, ông lại ra nghĩa trang liệt sĩ để thắp hương cho những người đồng đội đã hi sinh vì Tổ quốc. Nhìn dáng ông lặng lẽ trước những ngôi mộ, em thấy lòng mình bỗng trào dâng một cảm xúc rất khó tả: vừa thương, vừa kính phục, vừa biết ơn vô hạn.
Em hiểu rằng, nếu không có những người lính như ông em và bao anh hùng liệt sĩ khác, thì sẽ không có cuộc sống yên vui của chúng em hôm nay. Đối với em, ông không chỉ là người ông ruột thịt mà còn là một người anh hùng thầm lặng. Em yêu ông rất nhiều và luôn tự hào vì ông là một cựu chiến binh.
Qua câu chuyện thời hoa lửa của ông, em càng thêm yêu Tổ quốc, yêu quê hương mình. Em tự hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt, ngoan ngoãn, chăm chỉ để sau này trở thành người có ích cho xã hội, xứng đáng với những hi sinh to lớn của ông và của bao thế hệ cha anh đi trước.
Câu chuyện thời hoa lửa của ông em xin được kết thúc tại đây.



