THƯƠNG BINH PHẠM VĂN CƯỜNG
THƯƠNG BINH PHẠM VĂN CƯỜNG – NGHỊ LỰC VƯỢT LÊN SAU THƯƠNG TẬT
Phạm Văn Cường sinh năm 1937 tại huyện Gio Linh, tỉnh Quảng Trị. Ông tham gia quân đội từ sớm, trực tiếp chiến đấu tại nhiều chiến trường ác liệt. Trong chiến đấu, ông luôn xung phong nhận nhiệm vụ khó, thể hiện tinh thần trách nhiệm và lòng dũng cảm của người lính cách mạng.
Năm 1967, Phạm Văn Cường bị thương nặng trong một trận đánh, để lại thương tật vĩnh viễn. Sau khi xuất ngũ, trở về địa phương với nhiều hạn chế về sức khỏe, ông đối mặt với không ít khó khăn trong cuộc sống. Tuy nhiên, bằng ý chí kiên cường, ông từng bước ổn định cuộc sống, tích cực lao động sản xuất, chăm lo gia đình.
Không chỉ vượt khó cho bản thân, Phạm Văn Cường còn tích cực tham gia công tác xã hội, gương mẫu chấp hành chủ trương, chính sách của Đảng và Nhà nước, vận động con cháu sống tốt, có trách nhiệm với cộng đồng. Ông là minh chứng sống động cho tinh thần “tàn nhưng không phế” của người lính trong thời bình.


