THƯƠNG BINH PHẠM VĂN CƯỜNG – NGƯỜI LÍNH KHÔNG ĐẦU HÀNG SỐ PHẬN
THƯƠNG BINH PHẠM VĂN CƯỜNG – NGƯỜI LÍNH KHÔNG ĐẦU HÀNG SỐ PHẬN
Phạm Văn Cường sinh năm 1942 tại huyện Gio Linh, tỉnh Quảng Trị. Ông nhập ngũ trong những năm chiến tranh leo thang ác liệt, trực tiếp tham gia chiến đấu tại nhiều chiến trường trọng điểm. Trong mỗi nhiệm vụ, ông luôn thể hiện tinh thần xung phong, không ngại khó khăn, gian khổ.
Năm 1969, trong một trận đánh quyết liệt, Phạm Văn Cường bị thương nặng do mảnh pháo, để lại thương tật vĩnh viễn. Sau khi điều trị, ông xuất ngũ trở về địa phương với sức khỏe suy giảm nghiêm trọng. Cuộc sống thời hậu chiến đầy khó khăn, nhưng ông không bi quan hay buông xuôi mà luôn nỗ lực vươn lên bằng chính ý chí của người lính.
Phạm Văn Cường tích cực lao động, tham gia các hoạt động xã hội và phong trào tại địa phương. Ông luôn gương mẫu chấp hành pháp luật, tích cực tuyên truyền, giáo dục thế hệ trẻ về truyền thống yêu nước và tinh thần cách mạng. Cuộc đời ông là minh chứng sinh động cho nghị lực phi thường và phẩm chất cao đẹp của người thương binh Việt Nam sau chiến tranh.


