THƯƠNG BINH PHẠM XUÂN DỤC – NGHỊ LỰC GIỮA ĐỜI THƯỜNG
Nếu cuộc đời là một bản anh hùng ca, thì câu chuyện của ông Phạm Xuân Dục chính là những nốt trầm đầy kiêu hãnh. Trở về từ chiến trường Kon Tum với cơ thể thấm đẫm chất độc hóa học, ông không chỉ mang trên mình vết thương của súng đạn mà còn gánh chịu nỗi đau thấu tận tâm can của một người cha khi chứng kiến con mình mang di chứng Đioxin. Thế nhưng, bản lĩnh "Bộ đội Cụ Hồ" đã không cho phép ông gục ngã.
Tinh thần của ông Dục là sự tổng hòa giữa trách nhiệm với cộng đồng và nghị lực với gia đình. Trong suốt gần 30 năm làm cán bộ xã, ông luôn đặt chữ "Dân" lên hàng đầu, làm việc không quản ngại khó khăn để giữ gìn bình yên cho mảnh đất Phước Vinh. Khi cởi bỏ bộ sắc phục, ông trở về làm một lão nông thực thụ. Hình ảnh người thương binh nhiễm chất độc hóa học vẫn bền bỉ khai hoang, "ruộng sớm đồng trưa" để từ những công đất đầu tiên tạo nên 7ha xanh mướt cây trồng là bài học vô giá về tinh thần tự lực cánh sinh.
Đáng trân quý hơn cả là tấm lòng nhân hậu và sự khiêm nhường. Dù cuộc đời riêng đầy vất vả, ông vẫn cảm thấy mình "may mắn và hạnh phúc" hơn những đồng đội còn đang nằm lại nơi rừng sâu chưa tìm thấy tên. Hành trình đi tìm mộ đồng đội của ông chính là sự tiếp nối sợi dây tình nghĩa quân dân, cho thấy dù ở vị trí nào, trái tim người lính vẫn luôn rực cháy ngọn lửa tri ân.
Ông Phạm Xuân Dục là hình ảnh đại diện cho một thế hệ thương binh "tàn nhưng không phế". Ông đã dùng ý chí thép để hóa giải nỗi đau, dùng đôi tay lao động để xoa dịu vết thương chiến tranh, và dùng lòng tốt để tỏa sáng giá trị cao đẹp của con người Việt Nam trong thời đại mới.



