thương binh phùng thanh chung
Ông Phùng Thanh Chung, sinh năm 1959, quê ở thôn Cầu Đá, xã An Thượng cũ (nay là xã Tam Tiến), là một thương binh từng tham gia quân ngũ trong những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ nhưng cũng chan chứa tình đồng chí, đồng đội thiêng liêng.
Nhớ lại thời còn trong quân ngũ, ông Chung luôn nhắc đến những kỷ niệm không thể nào quên với các đồng đội của mình – những người đã cùng nhau “vào sinh ra tử”, chia sẻ từng bữa ăn, giấc ngủ giữa chiến trường ác liệt.
Trong điều kiện chiến đấu thiếu thốn, gian khổ, có những hôm hành quân rừng sâu, mưa dầm kéo dài nhiều ngày, quần áo ướt sũng, lương thực cạn dần. Chính trong hoàn cảnh ấy, tình đồng đội càng trở nên ấm áp và thiêng liêng hơn bao giờ hết. Ông Chung vẫn nhớ như in những lần cùng đồng đội nhường nhau từng nắm cơm, chia nhau từng ngụm nước giữa rừng sâu, hay những đêm thay nhau gác để người khác được nghỉ ngơi.
Ông kể lại một kỷ niệm sâu sắc: trong một lần đơn vị hành quân và gặp phải trận càn ác liệt, một đồng đội của ông bị thương. Không chút do dự, ông cùng anh em trong đơn vị đã quay lại giữa làn bom đạn để đưa đồng đội ra khỏi vùng nguy hiểm. Khoảnh khắc ấy, không ai nghĩ đến bản thân mình, chỉ có một suy nghĩ chung là “không để ai bị bỏ lại phía sau”.
Chính những kỷ niệm ấy đã trở thành ký ức không thể phai mờ trong cuộc đời người lính già. Sau này trở về địa phương, dù mang trên mình thương tật, ông Phùng Thanh Chung vẫn luôn giữ trọn phẩm chất “Bộ đội Cụ Hồ”, sống giản dị, nghĩa tình và tích cực tham gia các phong trào ở địa phương, là tấm gương cho con cháu noi theo.



