Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Thương binh tàn nhưng không phế

Là thương binh hạng 1/4 từng tham gia chiến tranh biên giới Tây Nam, ông Hồ Văn Sal đã vượt qua thương tật và những mất mát trong cuộc sống để phát triển kinh tế gia đình, tích cực tham gia công tác Hội Cựu chiến binh và trở thành tấm gương sáng về ý chí vươn lên trong thời bình.

TP. Hồ Chí Minh06/07/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đối với thương binh Hồ Văn Sal, chiến tranh không chỉ để lại những vết thương trên cơ thể mà còn là động lực để ông không ngừng vươn lên trong cuộc sống.

Năm 1985, khi mới 22 tuổi, ông lên đường nhập ngũ và tham gia chiến trường K Campuchia. Trong một trận chiến năm 1986, ông bị trúng mìn, bị thương nặng ở đầu và mất vĩnh viễn mắt trái, được xác nhận là thương binh hạng 1/4. Dù mang thương tật suốt đời, ông vẫn tiếp tục học tập, công tác trong quân đội trước khi trở về địa phương xây dựng cuộc sống.

Những ngày đầu lập nghiệp vô cùng gian khó. Gia đình đông người, kinh tế thiếu thốn, sức khỏe thường xuyên bị ảnh hưởng bởi thương tật, nhưng ông không đầu hàng số phận. Cùng với vợ, ông chịu khó làm thuê, học hỏi kinh nghiệm sản xuất và từng bước gây dựng kinh tế. Từ hai bàn tay trắng, gia đình ông đã có khoảng 40 công đất ruộng và nuôi dạy các con trưởng thành.

Không chỉ làm kinh tế giỏi, ông còn tích cực tham gia công tác Hội Cựu chiến binh, giữ vai trò Chi hội trưởng Chi hội Cựu chiến binh ấp Quốc Khánh. Ông luôn gương mẫu trong các phong trào xây dựng nông thôn mới, tuyên truyền chủ trương của Đảng, chính sách pháp luật của Nhà nước và vận động nhân dân học tập, làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh.

Đối với ông Hồ Văn Sal, những năm tháng chiến đấu đã rèn luyện ý chí để ông tiếp tục chiến thắng nghèo khó trong thời bình. Hình ảnh người thương binh cần cù lao động, sống gương mẫu và hết lòng vì cộng đồng là minh chứng sinh động cho lời dạy của Chủ tịch Hồ Chí Minh: "Thương binh tàn nhưng không phế."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn