Cựu chiến binh

Thương binh Thạch Kết – Người giữ ký ức của 81 ngày đêm đỏ lửa

Vĩnh Long25/11/2025Đoàn phường Trà Vinh (Đoàn phường Trà Vinh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thương Binh: Thạch Kết

Nhập ngũ: 02/04/1972

Đơn Vị: 2/1

Lịch sử dân tộc Việt Nam là bản hùng ca bất tận về lòng yêu nước và ý chí kiên cường của biết bao thế hệ đã cống hiến, hy sinh cho độc lập – tự do. Trong dòng chảy hào hùng ấy, có những con người bình dị mà vĩ đại, mang trong mình dấu ấn của thời chiến – thời mà cả dân tộc sáng lên giữa “hoa lửa” chiến trường. Để hiểu hơn về những năm tháng bi tráng ấy, tôi – một đoàn viên thanh niên đã có dịp đến thăm và lắng nghe câu chuyện của thương binh Thạch Kết, người đã tham gia chiến đấu tại Thành cổ Quảng Trị năm 1972, bị thương với tỷ lệ thương tật 61%.

Chiều cuối tuần, tôi đến thăm gia đình thương binh Thạch Kết. Ngôi nhà nhỏ không sang trọng nhưng toát lên sự ấm áp của một gia đình nề nếp. Ông Kết đón tôi bằng nụ cười hiền hậu. Bàn tay ông chai sần, những bước đi còn nặng nề vì di chứng chiến tranh, nhưng ánh mắt vẫn sáng và vững vàng.

Sau chén trà đầu câu chuyện, tôi được nghe ông kể lại quãng đời chiến đấu, quãng đời mà theo lời ông, “mỗi ngày đều có thể là ngày cuối cùng”.

Ông Thạch Kết kể rằng ông nhập ngũ ngày 2/4/1972, khi tuổi đời còn rất trẻ. Lúc đất nước đang trong giai đoạn quyết liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Nhận lệnh nhập ngũ, ông rời quê hương cùng đồng đội tham gia tập kết ra Bắc, trải qua những tháng ngày huấn luyện gấp rút để chuẩn bị cho nhiệm vụ đặc biệt: tăng cường lực lượng cho chiến trường Quảng Trị – “tuyến lửa” nóng nhất lúc bấy giờ.

Ông chia sẻ:

“Ngày ấy, chúng tôi không ai nghĩ nhiều cho riêng mình. Tổ quốc cần, là thanh niên lên đường. Bước lên xe mà lòng chỉ có một mong mỏi: chiến thắng để đất nước sớm hòa bình.”

Nhắc đến Thành cổ Quảng Trị 1972, giọng ông lắng xuống. Đó là cuộc chiến mà lịch sử gọi là “81 ngày đêm đỏ lửa”, còn ông gọi là “81 ngày đêm không thể nào quên”.

Ông kể:

“Ở thành cổ, mỗi mét vuông đất thấm không biết bao nhiêu máu của đồng đội. Bom đạn trút xuống ngày đêm, đất trời rung lên từng hồi. Có khi đang ăn vội miếng cơm thì pháo nổ ngay bên cạnh. Chết – sống chỉ cách nhau vài bước chân.”

Nhiệm vụ của đơn vị ông là bám trụ trận địa, giữ từng hố bom, từng dãy tường đổ. Đêm ngủ dưới giao thông hào, ngày chiến đấu trong mưa bom pháo. Những người lính trẻ như ông sống trong thiếu thốn: nước ít, lương thực hạn chế, thuốc men càng hiếm hoi. Nhưng tất cả đều kiên cường với niềm tin: “Còn người là còn thành cổ.”

Ông chậm rãi kể về những đồng đội đã ra đi khi tuổi đời còn mười tám, đôi mươi. Có người dù bị thương vẫn xin ở lại chiến hào để “giữ đất cho đến hơi thở cuối cùng”. Mỗi lần nhắc đến, mắt ông rưng rưng, ký ức như hiện về ngay trước mắt.

Trong một trận đánh ác liệt, đơn vị ông bị phục kích trong lúc chuyển vị trí. Một tiếng nổ lớn vang lên, đất đá văng khắp nơi. Ông chỉ kịp nghe tiếng đồng đội gọi tên mình trước khi toàn thân tê dại.

“Khi mở mắt ra, tôi đã nằm trên cáng. Anh em cõng tôi chạy giữa bom đạn. Nếu không có họ, chắc tôi không thể ngồi đây kể chuyện cho các cháu,” ông xúc động kể.


Vết thương nặng khiến ông mất nhiều máu và phải điều trị lâu dài. Hậu quả chiến tranh để lại cho ông tỷ lệ thương tật 61%, mang theo suốt phần đời còn lại.

Sau chiến tranh, ông Kết trở về quê hương trong hình hài không còn nguyên vẹn, nhưng với trái tim của người lính Cụ Hồ kiên trung. Ông sống giản dị, gương mẫu, luôn động viên thế hệ trẻ phấn đấu, học tập.

Ông chia sẻ:

“Điều quý nhất không phải là chúng tôi đã hy sinh bao nhiêu, mà là các cháu hôm nay được sống trong hòa bình. Chỉ mong các cháu biết trân trọng và giữ gìn.”

Lời nói của ông khiến tôi lặng người. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những người lính như ông là nhân chứng sống, nhắc nhở thế hệ trẻ về giá trị của độc lập và trách nhiệm với Tổ quốc.

Cuộc gặp gỡ với thương binh Thạch Kết đã để lại trong tôi nhiều xúc cảm khó quên. Câu chuyện của ông không chỉ là hồi ức về chiến tranh, mà còn là bài học sâu sắc về lòng yêu nước, sự hy sinh và tinh thần kiên cường của dân tộc Việt Nam.

Giữa thời bình hôm nay, khi tiếng bom đạn chỉ còn trong trang sách, thế hệ trẻ như chúng tôi càng phải biết sống có lý tưởng, có trách nhiệm, tiếp nối truyền thống cha anh. Viết nên câu chuyện này, tôi mong góp phần lan tỏa những giá trị thiêng liêng từ “thời hoa lửa”, để mỗi chúng ta luôn ghi nhớ: hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu xương của biết bao người.

Đó là món quà tinh thần quý giá mà tôi xin được trân trọng gửi gắm trong bài dự thi “Câu chuyện thời hoa lửa” – bài viết về một con người bình dị mà cao cả, người đã để lại dấu chân của mình trên những trang sử vàng của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn