Thương binh Trần Thanh Thế
Trần Thanh Thế sinh năm 1965. Tuổi mười tám vừa qua, ông rời làng theo đoàn 9901, sang Phông-Sa-Bư của Campuchia vừa trực tiếp chiến đấu, vừa làm nhiệm vụ liên lạc cho tiểu đoàn trưởng tại Phông Sa Bư

Trần Thanh Thế sinh năm 1965. Tuổi mười tám vừa qua, ông rời làng theo đoàn 9901, sang Phông-Sa-Bư của Campuchia vừa trực tiếp chiến đấu, vừa làm nhiệm vụ liên lạc cho tiểu đoàn trưởng.
Phông-Sa-Bư mùa mưa. Rừng đặc quánh, đất đỏ bết dính vào ống quần. Liên lạc thường đi ban đêm để tránh lộ. Ông nhớ rõ những đêm lội rừng, nước ngập quá gối, vắt bám đặc bắp chân, hơi thở nén lại sau từng gốc cây. Ánh trăng bị lá rừng xé vụn, chỉ còn đủ soi bàn tay run run giữ chặt túi tài liệu trước ngực. Đêm ấy, mệnh lệnh cần chuyển gấp. Ông đi một mình. Rừng im đến nghẹt thở. Bất ngờ, pháo rơi. Không kịp né. Một tiếng nổ xé rừng, đất đá bắn tung. Mảnh đạn găm vào chân. Cơn đau dội lên như lửa đốt. Ông ngã xuống, tai ù đặc, miệng cắn chặt để không bật thành tiếng. Máu chảy ấm nóng, thấm qua ống quần. Ông lê mình vào sát gốc cây, xé toạc vải quần quấn vội. Chân đau buốt, tê dại, nhưng túi tài liệu vẫn còn nguyên. Ông bò từng đoạn ngắn, rồi dừng lại thở. Trong đầu chỉ có một ý nghĩ: phải đưa mệnh lệnh đến nơi. Gần sáng, ông đến được vị trí chỉ huy. Khi trao xong túi tài liệu, ông mới cho phép mình gục xuống. Đồng đội băng bó, cáng ông ra tuyến sau. Vết thương ở chân để lại di chứng nặng nề.
Sau ngày bị thương, Trần Thanh Thế cùng các anh em trở về quê hương. Con đường làng yên bình hơn rừng Phông-Sa-Bư rất nhiều, nhưng trong ông, chiến tranh chưa hề khép lại. Vết thương ở chân khiến mỗi bước đi nhói buốt, như nhắc ông về đêm rừng ngập máu năm nào.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Rồi ông nghe tin: anh em lại sang Campuchia, tiếp tục chiến đấu. Tin ấy đến nhẹ như gió, nhưng lòng ông dậy sóng. Ông muốn đi. Muốn trở lại rừng sâu, muốn được sát cánh cùng đồng đội, muốn tiếp tục làm người liên lạc lặng thầm giữa hoa lửa. Ước muốn ấy cháy lên dữ dội, như chưa từng có mảnh đạn nào găm vào chân. Nhưng đôi chân không còn nghe theo ý chí. Vết thương không cho phép ông bước tiếp con đường trận mạc. Hồ sơ thương binh khép lại cánh cửa ra chiến trường. Trần Thanh Thế ở lại. Ông tiễn đồng đội lên đường, đứng lặng rất lâu. Không ai thấy nước mắt ông rơi, chỉ thấy dáng người lính khập khiễng quay về, mang theo một nỗi day dứt âm thầm. Không phải vì sợ hãi, mà vì không còn được chiến đấu khi Tổ quốc vẫn cần.
Từ đó, ông sống đời thương binh loại A, thương tật hạng 3/4-467. Vết sẹo ở chân là dấu tích chiến tranh, còn nỗi tiếc nuối là ngọn lửa không bao giờ tắt. Ông không trở lại Phông-Sa-Bư, nhưng một phần trái tim ông đã gửi lại nơi rừng sâu ấy - nơi có những đêm lội rừng, những mệnh lệnh được đánh đổi bằng máu, và những đồng đội mãi mãi ở lại.
Hoa lửa đã lùi xa, nhưng trong Trần Thanh Thế, ngọn lửa người lính vẫn cháy, lặng lẽ và bền bỉ, suốt cả cuộc đời.



