Thương binh trần văn nhân
Sinh năm 1959 tại bản núi Lim, xã Tam Tiến – một vùng quê còn nhiều khó khăn, tuổi thơ của ông Trần Văn Nhân gắn liền với những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh. Khi bạn bè cùng trang lứa còn đang cắp sách đến trường, thì những câu chuyện về bom đạn, về những người anh ra trận đã sớm thôi thúc trong ông một khát vọng lớn: được góp sức mình bảo vệ quê hương.
Năm tròn đôi mươi, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ông Nhân viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Ngày rời bản, hành trang của ông chỉ là vài bộ quần áo, một cuốn sổ nhỏ và lời dặn dò nghẹn ngào của mẹ: “Đi mạnh khỏe, cố gắng giữ mình con nhé!”. Đó cũng là lần đầu tiên ông rời xa núi rừng Lim thân thuộc để bước vào một chặng đường hoàn toàn mới – chặng đường của người lính.
Trong quân ngũ, ông được huấn luyện nhanh chóng rồi hành quân vào chiến trường. Những ngày tháng ấy là chuỗi ngày gian khổ không thể nào quên: hành quân xuyên rừng, ngủ hầm, ăn cơm vắt, đối mặt với bom đạn kẻ thù. Nhưng chính trong gian khó, tình đồng đội lại càng thêm gắn bó. Ông từng chia sẻ: “Cái quý nhất của người lính là được sống, chiến đấu và bảo vệ nhau như anh em ruột thịt.”
Một trận đánh ác liệt đã trở thành dấu mốc không thể quên trong cuộc đời ông. Khi đơn vị đang làm nhiệm vụ, bom đạn bất ngờ dội xuống. Trong lúc hỗ trợ đồng đội rút lui, ông bị thương nặng do mảnh đạn găm vào người. Dù đau đớn, ông vẫn cố gắng bám trụ, động viên anh em hoàn thành nhiệm vụ. Sau trận đó, ông được đưa về tuyến sau điều trị, mang trên mình thương tật vĩnh viễn – dấu tích của một thời máu lửa.
Rời quân ngũ trở về quê hương, ông Nhân tiếp tục đối mặt với một “trận chiến” khác – chiến đấu với thương tật và cuộc sống khó khăn. Nhưng với ý chí của người lính, ông không cho phép mình gục ngã. Ông tích cực lao động sản xuất, tham gia công tác địa phương, là tấm gương cho thế hệ trẻ noi theo.
Đến nay, dù tuổi đã cao, sức khỏe giảm sút, nhưng trong ông vẫn vẹn nguyên tinh thần của người lính năm xưa. Những câu chuyện ông kể không chỉ là ký ức, mà còn là bài học về lòng yêu nước, về sự hy sinh và trách nhiệm với Tổ quốc.



