Cựu chiến binh

Thương binh với trang nhật ký

Những kỷ vật, vết sẹo trở về từ chiến trường cùng với đồng đội, dù dưới bất cứ hình thức nào cũng đều có ý nghĩa lớn lao, như nối liền sợi dây ký ức về người ra đi, người ở lại. Ở đó không chỉ có mất mát, đau thương mà có cả tình yêu chân thành, giản dị của người lính đã truyền lửa lại thế hệ Thanh niên.

Gia Lai04/09/2026Đoàn xã Ia Dơk (Đoàn xã Ia Dơk)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ngày tháng gian nan, vất vả, vượt lên, chiến đấu vì Tổ quốc và giúp đỡ nước bạn Campuchia thoát khỏi nạn diệt chủng dân tộc, đó là những lời kể lại hào hùng của Thương binh Nguyễn Văn Minh, sinh năm 1959, hiện tại đang sinh sống tại thôn Chư Bồ 1, xã Ia Dơk, tỉnh Gia Lai.

Năm 1978, ông Minh nhập ngũ tại Sư đoàn 330, Quân Khu 9, nay trụ sở chính đặt tại ở Cần Thơ. Những năm tháng tuổi thanh niên bước đầu nhập ngũ với tinh thần Bảo vệ tổ quốc, ông Minh hăng hái lên đường nhập ngũ, không giấu sự tự hào: năm 1978, chúng tôi với nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc, hành quân lên chiến đấu ở biên giới. Chiến trường ở Tà Kéo rất ác liệt, Đại đội gồm 60 người, bộ đội mình hy sinh nhiều, Pol Pot đánh bứt hết một đoạn chiến hào, quân chi viện của chúng ta mới phản công đánh chúng bật trở ra, bỏ chạy. Dù vậy, tối đến, chúng lại tiếp tục đánh. Chúng tôi cầm cự đến sáng mới tổng phản kích diệt 1 đại đội địch. Sang năm 1979, Trung ương và Bộ Quốc phòng có chủ trương tổng tấn công toàn lực sang biên giới tiêu diệt chế độ Pol Pot và giải phóng Nhân dân Campuchia. Lúc này, nhiệm vụ chiến lược được nâng lên là tiêu diệt chế độ diệt chủng để cứu giúp người dân nước bạn.

Ông Nguyễn Văn Minh xúc động hồi nhớ: chúng tôi không muốn có chiến tranh, kẻ thù buộc chúng tôi cầm súng sau giải phóng chưa được bao lâu. Người lính còn chưa kịp nghĩ đến hạnh phúc gia đình đã phải gác lại mọi chuyện riêng tư để lên chiến trường biên giới tham gia chiến đấu. Lên biên giới Tây Nam, tôi chứng kiến cảnh Pol Pot tàn sát Nhân dân mình một cách hết sức man rợ, chúng tôi rất căm thù. Tháng 01/1979, quân tình nguyện Việt Nam qua Campuchia chiến đấu giúp nước bạn thoát hoạ diệt chủng. Bộ đội mình vào và giải phóng, lũ lượt người dân Campuchia trở về. Chúng tôi nhìn những người dân Campuchia đói khát, còn da bọc xương trong những bộ đồ đen, đồ nâu thảm thương vô cùng. Bộ đội mình ngày đó thực phẩm cũng không bao nhiêu, cũng chịu đói khát nhưng vẫn sẵn sàng chia sẻ phần ăn, thuốc men của mình cho người dân Campuchia..

Ngày 24/2/1979, chúng tôi chiến đấu vô cùng gay go, ác liệt trước sự tàn ác của Pol Pot tại Biển hồ Campuchia, chứng kiến những người lính, người đồng đội ngã xuống, tim tôi bỗng dưng thắt lặng và quyết tâm cùng với Sư đoàn 330, Quân khu 9 đánh tan chế độ diệt chủng Pol Pot.

Sau khi giải phóng, chúng tôi tìm thấy những người còn sót lại. Họ đói khát không đi nổi nữa. Chúng tôi phải dìu ra ngoài, nấu cháo, rau măng cho nhau ăn để cứu sống họ. Chúng tôi làm nghĩa vụ quốc tế bằng sự vô tư, trong sáng. Mình giải phóng đất nước của bạn cũng đồng nghĩa bảo vệ đất nước của mình từ xa. Tấm lòng của người lính tình nguyện Việt Nam sang Campuchia làm nhiệm vụ chỉ có người dân Campuchia khi đó là thấu hiểu sâu sắc nhất.

Hoà bình lập lại, năm 1984 Ông Minh cùng gia đình xây dựng kinh tế mới tại thôn Chư Bồ 1, xã Ia Dơk tỉnh Gia lai. Đến nay những vết sẹo chiến tranh vẫn còn trên cơ thể của ông. Ông Minh chia sẻ: những người lính Việt năm nào từng tham gia chiến đấu bảo vệ biên giới và giúp người dân Campuchia chống chế độ diệt chủng Pol Pot bạo tàn tuổi cũng đã cao, thế nhưng, tình cảm của họ dành cho nước bạn chưa bao giờ vơi đi. Có người được quay về thăm lại nơi từng chiến đấu, thăm lại những người đồng đội Campuchia năm nào. Chúng ta đã đổ cả máu xương để giữ vững tình đoàn kết 02 nước.Trách nhiệm của chúng tôi là sẽ góp phần vun đắp cho tình đoàn kết hữu nghị giữa 02 nước bền chặt lâu đời và ngày càng tốt đẹp hơn. Trong thời bình hiện nay, 02 đất nước đã quan hệ tốt đẹp hơn, có những hành động thiết thực để gắn kết và mang lại lợi ích chung cho 02 nước.

Đó là những lời kể lại của ông Nguyễn Văn Minh, Thương binh đã từng tham gia tại chiến dịch biên giới Tây Nam. Quá đó ông muốn truyền lửa lại cho thế hệ trẻ về truyền thống yêu nước, giữ gìn và bảo về Tổ quốc và thực hiện nhiệm vụ quốc tế cao cả giúp nước bạn, láng  giềng Campuchia thoát khỏi nạn diệt chủng, gắn chặt tình bạn giữa 02 nước và ngày càng đi lên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn