Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Thượng Đức (197 ): Thư cho em -Những lời yêu gửi từ mặt trận

Thiếu tướng Hoàng Đan là một nhà quân sự lỗi lạc, người trực tiếp chỉ huy tại "cánh cửa thép" Thượng Đức năm 1974. Câu chuyện khắc họa hình ảnh vị mãnh tướng giữa lằn ranh sinh tử, vẫn dành trọn trái tim cho hậu phương qua những lá thư tay tràn đầy tình yêu gửi vợ - bà An Vinh. Những trích dẫn thực tế từ thư từ của ông chính là minh chứng cho một tâm hồn lãng mạn hòa quyện cùng ý chí thép của người lính.

Thái Nguyên07/05/2026Viện Quốc tế Giáo dục và Đổi mới (Trường Đại học Kinh tế và Quản trị Kinh doanh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trời Thượng Đức những ngày năm 1974 sũng nước mưa và khét lẹt mùi thuốc súng. Trong căn hầm chỉ huy xẻ dọc sườn núi, Thiếu tướng Hoàng Đan đặt chiếc bút máy lên tập giấy pơ-lu-ya đã hơi ẩm. Ánh đèn dầu lạc nhảy múa trên những bản đồ tác chiến dày đặc mũi tên đỏ, nhưng lúc này, đôi mắt của vị tướng không nhìn vào những cao điểm. Ông đang nhìn về một khoảng không xa xăm qua cửa hầm.

Ông vừa trở về từ chiến hào. Bùn đất Quảng Nam còn dính trên đôi ủng cao su, nhưng trong tâm trí ông, mùi hương của những nhành hoa sữa Hà Nội dường như vừa thoảng qua.

Ông cúi xuống, bắt đầu viết:

"Vinh em yêu quý..."

Dòng chữ hiện ra dứt khoát nhưng đầy trìu mến. Ở ngoài kia, tiếng pháo cầm chừng của địch thỉnh thoảng lại dội lên, làm rung nhẹ mặt bàn gỗ thô sơ. Một người lính liên lạc chạy qua, tiếng bước chân vội vã. Nhưng ở đây, trong trang thư này, thế giới chỉ có hai người.

"Anh vừa đi kiểm tra các đơn vị về. Anh em đánh tốt, tinh thần cao, dù gian khổ không sao kể xiết. Những lúc nhìn chiến sĩ trẻ ngã lưng bên vách đá ngủ ngon lành giữa tiếng pháo, anh lại nhớ đến căn nhà nhỏ của mình. Nhớ những bữa cơm em nấu, nhớ cả những lúc em cằn nhằn vì anh cứ đi biền biệt..."

Ông dừng bút, mỉm cười. Người ta biết đến Hoàng Đan như một “mãnh tướng” quyết liệt trên sa bàn, một người thầy nghiêm khắc của nghệ thuật quân sự. Nhưng ít ai biết rằng, trong chiếc xắc-cốt của ông, bên cạnh những tài liệu tối mật, luôn có một ngăn riêng dành cho những lá thư từ hậu phương.

"Vinh ạ, chiến tranh là một bản toán khắc nghiệt mà anh phải giải bằng máu của đồng đội và của chính mình. Nhưng em biết không, chính cái ý nghĩ về ngày hòa bình, về việc được dắt tay em đi dưới hàng cây ở đường Phan Đình Phùng, đã giúp anh có cái đầu lạnh để đưa ra những mệnh lệnh chính xác nhất."

Tiếng pháo bất thần nổ gần hơn. Cát bụi từ trần hầm rơi xuống trang giấy trắng. Ông phủi nhẹ, gương mặt không chút biến sắc, lại tiếp tục nắn nót:

"Đừng lo cho anh quá nhé. Anh vẫn khỏe, vẫn ăn được, ngủ được. Chỉ có điều là nhớ em quá đỗi. Đôi khi anh nghĩ, nếu sau này nước nhà độc lập, anh chỉ muốn làm một người chồng bình thường, mỗi sáng dậy sớm pha trà cho em, cùng em đi chợ. Cái hạnh phúc giản đơn ấy, giữa rừng già bom đạn này, sao mà thiêng liêng đến thế."

Bức thư kết thúc bằng lời hứa sẽ trở về. Ông gấp cẩn thận trang giấy, cho vào phong bì có dán tem "Chiến sĩ". Ngày mai, lá thư này sẽ theo chuyến xe tải vượt Trường Sơn ra Bắc. Nó sẽ mang theo cái nắng gió Lào, mùi thuốc súng Thượng Đức và cả nhịp đập của một trái tim yêu mãnh liệt xuyên qua khói lửa.

Thiếu tướng Hoàng Đan đứng dậy, đội lại chiếc mũ cối, chỉnh đốn quân phục. Bước ra khỏi hầm, ánh bình minh của một ngày chiến đấu mới đang hừng lên phía chân trời.

Phía trước là trận đánh, phía sau là tình yêu. Và ông biết, mình chiến đấu là để những lá thư này một ngày nào đó sẽ không còn phải gửi qua làn đạn nữa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn