Khác

“THƯƠNG LẮM! NHƯNG MẮT CHỈ ĐỎ LÊN THÔI, NGHẸN NGÀO THÔI, KHÔNG CÒN NƯỚC MẮT ĐỂ KHÓC NỮA.”

Quảng Ninh25/06/2026Hoàng Thị Hạnh (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Đông Ngũ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những hy sinh trong chiến dịch Điện Biên Phủ không diễn ra nơi tuyến đầu xung phong. Mà nằm trên những con đường tiếp tế, nơi các chiến sĩ nuôi quân gánh từng phần cơm, từng bi đông nước lên trận địa.

Nhà giáo ưu tú Đỗ Ca Sơn, nguyên cán bộ Trung đội thuộc Đại đội 263, Tiểu đoàn 251, Trung đoàn 174, Đại đoàn 316, vẫn không thể quên ký ức ấy. Đó là những ngày chiến sự trên đồi A1 diễn ra vô cùng ác liệt.Trên cao điểm, bộ đội cần cơm, cần nước để bám trụ trận địa. Nhưng để đưa được cơm nước lên tới nơi, những chiến sĩ anh nuôi phải băng qua bom đạn, vượt qua hiểm nguy có thể ập đến bất cứ lúc nào.Có lúc, anh em trên đồi A1 nhìn thấy cảnh những người gánh cơm, gánh nước liên tiếp ngã xuống, xót ruột quá nên gọi điện xuống, hét lên:“Đừng lên nữa! Đừng lên nữa! Lên thằng nào chết thằng ấy thì lên làm gì!”Đó không phải là lời ngăn cản nhiệm vụ. Đó là tiếng kêu xót xa của những người lính khi chứng kiến đồng đội mình hy sinh trên đường tiếp tế.Nhưng ở phía dưới, những người làm nhiệm vụ hậu cần vẫn không dừng lại. Họ nói với nhau: kệ các anh ấy nói vậy thôi, chứ không lên thì để các anh ấy chết đói, chết khát hay sao. Và rồi họ lại tiếp tục lên, tiếp tục gánh cơm, gánh nước. Tiếp tục đi qua những cung đường đầy hiểm nguy để giữ cho trận địa không thiếu lương thực, không thiếu nước uống, không đứt mạch chiến đấu.Ông Đỗ Ca Sơn kể lại câu chuyện ấy với đôi mắt đỏ hoe. Có những ký ức đã đi qua hơn nửa thế kỷ, nhưng mỗi lần nhắc lại vẫn khiến người trong cuộc nghẹn ngào.Ông nói: “Thương lắm! Nhưng mắt chỉ đỏ lên thôi, nghẹn ngào thôi, không còn nước mắt để khóc nữa.”Trong những câu chuyện về Điện Biên Phủ, người ta thường nhắc nhiều đến những chiến sĩ xung kích, những người lính cầm súng trực tiếp đối mặt với quân thù.Nhưng bên cạnh họ còn có những người chiến sĩ nuôi quân. Những người không trực tiếp xông lên đánh chiếm cứ điểm, nhưng cũng gian khổ, cũng anh dũng, cũng sẵn sàng hy sinh như bất kỳ người lính nào trên chiến trường.Bởi trong chiến tranh, một bữa cơm đưa lên trận địa không chỉ là cơm. Một bi đông nước không chỉ là nước. Đó là sức lực để người lính tiếp tục chiến đấu, là sự sống nối dài giữa bom đạn, là tình đồng đội, là trách nhiệm, là hậu phương ngay trong lòng mặt trận.Chiến thắng Điện Biên Phủ không chỉ được làm nên bởi những mũi tiến công ngoài chiến hào. Chiến thắng ấy còn được góp lại từ những đôi vai gánh cơm, gánh nước, từ bước chân âm thầm của những chiến sĩ anh nuôi, những con người đã lặng lẽ hy sinh để giữ vững sức mạnh cho tiền tuyến. Và trong ký ức của những người ở lại, họ mãi là những người lính anh hùng của mặt trận hậu cần.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn